Mưa lớn nên tôi vội đẩy chiếc bàn qua một bên để nhường chỗ cho anh bạn trẻ vào trú mưa.
Chàng thanh niên làm nghề giao hàng mà người ta thường gọi là shipper. Có lẽ đó là một trong những công việc mà chẳng ai mơ ước khi còn nhỏ.
Bạn chạy xe dưới mưa, trong cái lạnh thấu xương những ngày mùa đông hay dưới cái nóng nghẹt thở của trưa nắng mùa hè.
Bạn đi, đi mãi, để làm một trong những công việc cần thiết mà nhìn thoáng qua tưởng chừng như chẳng có ý nghĩa gì.
Thế nhưng đó là một trong những công việc mà bạn phải luôn cảnh giác. Vì chỉ cần một khoảnh khắc sơ ý, bạn có thể mất đi tất cả: Xe đạp, xe máy, đôi khi cả lòng tự trọng hay sinh mạng nữa.
Bạn đang làm một trong những công việc không có sự bảo vệ nào mà vẫn phải tiếp tục. Bởi vì không có con đường nào khác. Gia đình, con trẻ đang trông chờ vào bạn.
Rồi buổi sáng hôm ấy, qua một cánh cửa bình thường, bạn giao thức ăn cho một người đàn ông đang bệnh. Tuổi ông xấp xỉ cha của bạn đang sống ở quê.
Mệt mỏi, trên vai ông cũng nặng trĩu một gia đình, các con ăn học thời vật giá gia tăng và kinh tế khó khăn.
Ông ấy nhìn thẳng vào mắt bạn.
Ông hiểu. Không cần nói lời nào.
Đứng ở cửa, ông ấy bảo bạn chờ. Một phút sau ông bước ra, thanh toán tiền hàng và đưa thêm cho bạn tiền boa gấp trong một tờ giấy nhỏ.
Đó là tờ giấy bạc 200.000 đồng. Nhưng đó không chỉ là tiền.
Trên tấm giấy có ghi vội vài dòng chữ. Nó chứa đựng tất cả.
Sự tôn trọng.
Lòng biết ơn.
Có một sự cảm thông như một sự âu yếm vô hình mà từ lâu rồi có lẽ bạn không còn mong đợi từ bất cứ người khách nào.
"Chú chỉ là một nhân viên bình thường nhưng rất hiểu công việc nặng nề của cháu. Mong cháu sức khỏe và bình an!".
Chính trong khoảnh khắc đó, bạn hiểu ra một điều đơn giản nhưng mạnh mẽ. Rằng sự khác biệt thực sự không phải do những người giàu có tạo ra, mà là từ những người bình thường biết chọn cách cho đi.
Những người nhận ra mình.
Những người, dù cuộc sống không dư giả nhưng trong lòng vẫn còn chỗ cho lòng nhân ái.
Shipper không phải là những kẻ vô hình.
Cảm ơn chú hay những ai đã nhìn thấy.
Cảm ơn những người luôn giữ cho ngọn lửa yêu thương luôn cháy sáng.
Cơn mưa đã giảm, chỉ còn chút mưa bụi bay lất phất.
Khi dắt xe ra, tôi thấy bạn đưa tay lau mắt. Và biết đó không phải là những giọt mưa.
Nguồn: https://thanhnien.vn/nguoi-giao-hang-185260523180822473.htm








Bình luận (0)