Vietnam.vn - Nền tảng quảng bá Việt Nam

Tác phẩm và tiếng nói tri âm

Cuối năm ngoái, Nhà xuất bản Hội Nhà văn cho tái bản tác phẩm “Chất vấn thói quen” của Phan Hoàng ở dạng sách “Tác phẩm và tiếng nói tri âm”.

Hà Nội MớiHà Nội Mới24/05/2026

Cuốn sách dày gần 400 trang thì có tới ba phần tư số trang dành cho phần “Tiếng nói tri âm” bao gồm: “Tri âm chữ”, “Chất vấn tình”. Sau khi xuất bản, “Chất vấn thói quen” đã được trao Giải thưởng Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, Tặng thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam và Giải thưởng nghệ thuật Danube (Hungary). Sở dĩ tập thơ gặt hái được những thành công như vậy là nhờ một xuất phát mới trong thơ.

Thói quen, nói cho cùng, là sản phẩm của quá khứ, là những gì lặp đi lặp lại, không dễ từ bỏ. Và tôi tin, khi càng ngày càng lớn tuổi, cái phần quá khứ trong mỗi con người ta cũng ngày một nặng nề thêm. Có khi chính chúng ta bị “thói quen” điều khiển, trở thành “nạn nhân” của nó mà không chịu chấp nhận những gì mới mẻ, khác lạ.

Trong bài thơ “Chất vấn thói quen”, ban đầu, Phan Hoàng cũng vậy. Đó là thói quen sáng sáng “ngồi vào chiếc ghế ấy”, “nhâm nhi ly cà phê chồn” ấy, “đọc báo” ấy và “nhìn cô chủ quán nở nụ cười hàm tiếu” ấy. Khi mọi thứ bị đảo lộn (cho dù không ảnh hưởng nhiều đến “tình hình thế giới” lắm): “Chiếc ghế đã có người đến ngồi”, “mùi cà phê không chồn” nữa, “quán không tờ báo” nữa, “cô chủ quán kiêu kỳ miệng im như thóc”... Và cách hành xử cuối cùng và quen thuộc của Phan Hoàng là “Tôi bối rối bỏ đi”, “Tôi uống qua loa bỏ đi”, “Tôi buồn buồn bỏ đi”, “Tôi bỏ đi bỏ đi bỏ đi”...

Cả 6 khổ thơ đầu của “Chất vấn thói quen”, nội dung chỉ có vậy. Nhưng chính 6 khổ thơ này lại là “chất dẫn” cần thiết để “bùng nổ” ở khổ thơ thứ 7, đồng thời cũng là khổ thơ kết, khổ thơ sống còn của một tứ thơ: “Nhiều khi mắc cười tôi chất vấn tôi/ tại sao con người cứ tự đánh lừa mình bằng những thói quen không học nổi con sông biết thích nghi đổi dòng băng băng về phía trước?”.

Chính sự “mắc cười” và tự chất vấn mình (cũng là chất vấn thói quen) đã giúp Phan Hoàng tìm cách học “con sông biết thích nghi đổi dòng băng băng về phía trước” mà giúp anh thay đổi và chuẩn bị cho mình một xuất phát mới.

Rồi cũng từ xuất phát này mà anh thay đổi nhận thức, thay đổi tư duy trong thơ. Từ xuất phát mới này, trong “Mặt trời trong ngôi nhà thân thuộc”, anh phát hiện ra “mặt trời mọc trong ngôi nhà thân thuộc của mình” vừa “đầy tiếng sóng”, vừa “đong đầy tiếng gió”, vừa “mỗi ngày một sáng hơn” (theo nghĩa đen) và “mặt trời vẫn không ngừng mọc lên trong ngôi nhà tư duy thân thuộc của mình” (theo nghĩa bóng), để rồi “thay đổi cảm hứng bầu trời, thay đổi tư duy từng ngọn núi, con sông”.

Từ xuất phát mới này, trong “Tiếng thì thầm”, anh nghe được những âm thanh không phải ai cũng nghe được: “Ở giữa sấm chớp và mưa giăng/ tôi nghe thì thầm/ tiếng giữa chuyển dạ và sinh nở”. Từ xuất phát mới này, trong “Hoa của đá”, anh nhìn ra “vẻ đẹp sinh từ chuyển động lặng im/ chân lý khởi nguyên từ nghịch lý bất ngờ”.

Trong sự thay đổi quyết liệt đến mức sát ván ấy, mừng hơn là Phan Hoàng vẫn có những quan niệm rất gần với Phật giáo. Anh nhìn ra sự bình đẳng giữa con người và vạn vật chúng sinh trong “Cần Giờ ngơ ngác” bằng những câu thơ cật vấn đến thảng thốt: “Chúng ta khác gì những con khỉ?/ Chúng ta khác gì những con sấu?/ Chúng ta khác gì những con muỗi?/ Chúng ta khác gì/ Không cần giờ”...

Anh nhìn ra cái “nhân - quả” và hệ lụy của nó trong việc con người ngày càng sa lầy vào việc khai thác, bóc lột tự nhiên vì lợi ích và ham muốn muôn thuở trong “Mắt gỗ” thật sắc sảo: “Những vân gỗ quý trong ngôi nhà sang trọng như những con mắt lửa giấu kín hờn căm chờ ngày phát hỏa”.

Có cảm giác: Khi Phan Hoàng “hướng ngoại” cũng là lúc anh đang “hướng nội”. Đọc “Chất vấn thói quen”, người đọc như bắt gặp những củi, những than, những lửa, những khói trong thơ anh lúc nào cũng ngùn ngụt cháy. Rồi những củi, những than, những lửa, những khói ấy đã cháy lên thành thơ trong một “văn bản không khuôn thước/ văn bản không văn bản”.

Chính thói quen mới mang tên “Chất vấn thói quen” đã làm nên một Phan Hoàng khác biệt hơn, mới mẻ hơn, hiện đại hơn.

Nguồn: https://hanoimoi.vn/tac-pham-va-tieng-noi-tri-am-889156.html


Bình luận (0)

Hãy bình luận để chia sẻ cảm nhận của bạn nhé!

Cùng chủ đề

Cùng chuyên mục

Cùng tác giả

Di sản

Nhân vật

Doanh nghiệp

Thời sự

Hệ thống Chính trị

Địa phương

Sản phẩm

Happy Vietnam
Tết bà ngoại

Tết bà ngoại

hoà bình

hoà bình

Việt Nam!

Việt Nam!