Vietnam.vn - Nền tảng quảng bá Việt Nam

3 mặt trận mặc cả quyết định đàm phán Mỹ - Iran

(Dân trí) - Sau thỏa thuận sơ bộ tháng 6, bom đạn có thể đã tạm ngừng rơi xuống Trung Đông, nhưng một "cuộc chiến" khác giữa Washington và Tehran có lẽ mới chỉ bắt đầu.

Báo Dân tríBáo Dân trí01/07/2026

3 mặt trận mặc cả quyết định đàm phán Mỹ - Iran - 1

Phó Tổng thống Mỹ JD Vance sau cuộc đàm phán với các đại diện của Iran tại Thụy Sĩ hồi tháng trước (Ảnh: AFP).

Sau gần 2 tuần căng thẳng quân sự liên tục leo thang tại Vùng Vịnh những ngày qua, việc Mỹ và Iran đồng thời phát đi tín hiệu kiềm chế đã tạo cảm giác rằng Trung Đông vừa tránh được một cuộc chiến tranh quy mô lớn trong gang tấc.

Tuy nhiên, đối với giới quan sát quốc tế, sự lắng dịu trên chiến trường không đồng nghĩa với việc cuộc khủng hoảng đã đi đến hồi kết. Trái lại, đó có thể chỉ là sự chuyển dịch của cuộc đối đầu từ tên lửa, máy bay, UAV và tàu chiến sang một hình thái khác tinh vi hơn, phức tạp hơn và cũng khó dự đoán hơn: cuộc chiến của sức ép, đòn bẩy và mặc cả chiến lược.

Trong lịch sử quan hệ Mỹ - Iran kể từ sau cuộc Cách mạng Hồi giáo năm 1979, hai bên nhiều lần đứng bên bờ vực xung đột trực tiếp nhưng luôn tìm cách duy trì khoảng cách nhất định để tránh rơi vào chiến tranh tổng lực. Điểm khác biệt của cuộc khủng hoảng năm 2026 nằm ở chỗ cả Mỹ và Iran dường như đang chủ động sử dụng chính nguy cơ chiến tranh như một công cụ để phục vụ đàm phán. Nói cách khác, chiến trường đang trở thành phần nối dài của bàn thương lượng, còn mỗi động thái quân sự đều mang theo những thông điệp chính trị được tính toán kỹ lưỡng.

Bởi vậy, sau thỏa thuận sơ bộ đạt được giữa hai bên hồi giữa tháng 6, điều thế giới đang chứng kiến không phải là quá trình hòa giải đơn thuần, mà là sự khởi đầu của “cuộc chiến mặc cả” mới giữa hai đối thủ đã đối đầu nhau suốt gần nửa thế kỷ.

Từ đối đầu quân sự sang chiến lược “vừa đánh vừa đàm”

Theo giới chuyên gia, bản chất của cuộc đối đầu Mỹ - Iran hiện nay không còn nằm ở mục tiêu tiêu diệt năng lực quân sự của đối phương mà ở việc buộc đối phương phải điều chỉnh tính toán chiến lược theo hướng có lợi cho mình. Đây chính là đặc trưng điển hình của học thuyết “bên bờ vực chiến tranh” - chiến lược liên tục đẩy căng thẳng lên sát ngưỡng xung đột toàn diện để gia tăng sức ép tâm lý và chính trị, nhưng vẫn giữ đủ khả năng kiểm soát nhằm tránh vượt qua điểm không thể quay đầu.

Thực tế những ngày cuối tháng 6 đã phản ánh khá rõ logic này. Các vụ tấn công nhằm vào tàu hàng hoạt động gần eo biển Hormuz, những đòn không kích có giới hạn của Mỹ nhằm vào các mục tiêu bị cho là liên quan đến lực lượng thân Iran trong khu vực, cùng các hoạt động quân sự mang tính biểu dương sức mạnh của Tehran đều diễn ra với cường độ đủ lớn để phát đi thông điệp răn đe nhưng chưa vượt ngưỡng buộc đối phương phải phát động chiến tranh toàn diện.

Đằng sau những vụ va chạm đó là quá trình thử nghiệm các “lằn ranh đỏ” của nhau. Mỹ muốn xác định mức độ sẵn sàng leo thang của Tehran nếu nước này tiếp tục gia tăng áp lực quân sự và kinh tế. Ngược lại, Iran cũng muốn biết liệu Nhà Trắng có thực sự sẵn sàng chấp nhận những tổn thất kinh tế và chính trị từ một cuộc khủng hoảng kéo dài tại Vùng Vịnh hay không. Mỗi phản ứng của đối phương, từ cường độ phát biểu của giới lãnh đạo cho tới quy mô điều động lực lượng quân sự, đều được hai bên ghi nhận như dữ liệu phục vụ cho vòng thương lượng tiếp theo.

Quan trọng hơn, cả Mỹ và Iran đều đang cố gắng bước vào bàn đàm phán với vị thế mạnh nhất có thể. Đối với Mỹ, ưu thế vượt trội về không quân, khả năng triển khai lực lượng nhanh cùng sức mạnh của hệ thống trừng phạt tài chính toàn cầu vẫn là công cụ gây sức ép hiệu quả nhất. Chính quyền Mỹ tin rằng chỉ khi Tehran cảm nhận rõ cái giá phải trả của việc kéo dài đối đầu thì họ mới chấp nhận những nhượng bộ đáng kể liên quan đến chương trình hạt nhân và tên lửa.

Ở chiều ngược lại, Iran cũng sở hữu những “quân bài” riêng mà Mỹ không thể xem nhẹ. Khả năng gây gián đoạn hoạt động hàng hải tại eo biển Hormuz, mạng lưới các lực lượng đồng minh “trục kháng chiến” trong khu vực, năng lực tên lửa ngày càng phát triển và vị trí địa chiến lược đặc biệt của nước này cho phép Tehran tạo ra những chi phí kinh tế và địa chính trị đáng kể đối với Washington và các đồng minh.

Vì vậy, mục tiêu của hai bên hiện nay không phải là chiến thắng trên chiến trường mà là tạo ra vị thế mặc cả thuận lợi nhất trước khi bước vào giai đoạn thương lượng chính thức. Trong bối cảnh đó, mỗi tàu hàng bị bắt giữ, mỗi cơ sở quân sự bị phá hủy hay mỗi vòng trừng phạt mới được ban hành đều không đơn thuần là hành động quân sự hoặc kinh tế độc lập. Chúng đang được quy đổi thành những “con bài” có thể đem ra trao đổi trong các cuộc đàm phán phía sau cánh cửa đóng kín.

Có thể bạn quan tâm
Ông Trump lần đầu triệu tập đại hội giữa nhiệm kỳ của đảng Cộng hòa
Ông Trump lần đầu triệu tập đại hội giữa nhiệm kỳ của đảng Cộng hòaTổng thống Mỹ Donald Trump ngày 30/6 thông báo đảng Cộng hòa sẽ tổ chức một đại hội toàn quốc đặc biệt tại thành phố Dallas, bang Texas vào ngày 9-10/9 nhằm tạo động lực cho chiến dịch vận động trước cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ Quốc hội Mỹ vào tháng 11 tới.
Xúc động hình ảnh bé gái 3 tuổi sống sót kỳ diệu trong trận động đất ở Venezuela
Xúc động hình ảnh bé gái 3 tuổi sống sót kỳ diệu trong trận động đất ở VenezuelaNgười dân Venezuela vẫn đang không ngừng hi vọng và tìm kiếm thông tin về người thân sau trận động đất kinh hoàng cướp đi sinh mạng gần 2.000 người.
Mỹ thu hồi khẩn cấp vitamin được bán rộng rãi trên các sàn thương mại điện tử
Mỹ thu hồi khẩn cấp vitamin được bán rộng rãi trên các sàn thương mại điện tửMột công ty sản xuất tại New York vừa thông báo thu hồi hai dòng sản phẩm vitamin do lo ngại có chứa vi khuẩn gây bệnh Salmonella. Các mặt hàng này từng được bán rộng rãi trên nhiều sàn thương mại điện tử quen thuộc với người tiêu dùng.

Ba mặt trận mặc cả sẽ quyết định tương lai quan hệ Mỹ - Iran

Nếu cuộc xung đột quân sự thời gian qua diễn ra bằng tên lửa và UAV thì cuộc chiến hiện nay sẽ được quyết định bằng dầu mỏ, ngoại tệ và uranium làm giàu.

Mặt trận đầu tiên và có ý nghĩa địa chính trị lớn nhất chính là eo biển Hormuz. Không phải ngẫu nhiên mà mọi đợt leo thang giữa Mỹ và Iran trong nhiều năm qua đều ít nhiều gắn với tuyến hàng hải này. Khoảng 20% lượng dầu vận chuyển bằng đường biển của thế giới đi qua eo Hormuz, khiến đây trở thành huyết mạch năng lượng của nền kinh tế toàn cầu. Chỉ cần giao thông hàng hải tại đây bị gián đoạn trong thời gian ngắn, giá năng lượng thế giới có thể tăng mạnh, kéo theo áp lực lạm phát đối với Mỹ, châu Âu và nhiều nền kinh tế châu Á phụ thuộc vào nhập khẩu dầu mỏ.

Đối với Tehran, khả năng tác động tới an ninh của Hormuz là đòn bẩy chiến lược quan trọng nhất để cân bằng tương quan sức mạnh với Mỹ. Trong khi Washington sở hữu ưu thế quân sự áp đảo, Iran lại nắm giữ khả năng gây tổn thất kinh tế nghiêm trọng cho thị trường năng lượng toàn cầu nếu bị dồn vào chân tường.

Do đó, Iran muốn duy trì vai trò trung tâm của mình trong mọi cơ chế bảo đảm an ninh hàng hải tại Vùng Vịnh. Ngược lại, Mỹ và các đồng minh phương Tây mong muốn thiết lập một cơ chế giám sát quốc tế nhằm hạn chế tối đa khả năng Tehran sử dụng Hormuz như công cụ gây sức ép chính trị trong tương lai. Đây có thể sẽ là một trong những nội dung thương lượng khó khăn nhất trong thời gian tới bởi nó liên quan trực tiếp tới vị thế địa chiến lược của Iran tại Trung Đông.

Mặt trận thứ hai là vấn đề trừng phạt kinh tế và tài sản bị phong tỏa ở nước ngoài. Nếu Hormuz là quân bài chiến lược của Tehran thì trừng phạt lại là công cụ gây sức ép hiệu quả nhất của Washington. Sau nhiều năm bị cô lập khỏi hệ thống tài chính quốc tế, nền kinh tế Iran đang rất cần nguồn vốn đầu tư, công nghệ và ngoại tệ để khôi phục tăng trưởng, ổn định tỷ giá cũng như giải quyết những khó khăn trong nước. Chính vì vậy, ưu tiên hàng đầu của Tehran trong mọi cuộc thương lượng hiện nay không phải là vấn đề quân sự mà là việc dỡ bỏ các biện pháp cấm vận từ phương Tây.

Iran mong muốn Mỹ giải phóng ngay lập tức các tài sản đang bị phong tỏa và dỡ bỏ phần lớn các lệnh trừng phạt trước khi thực hiện các cam kết chiến lược dài hạn. Theo quan điểm của Tehran, kinh nghiệm từ các thỏa thuận trước đây cho thấy những lời hứa về dỡ bỏ trừng phạt trong tương lai không đủ để tạo dựng lòng tin.

Trong khi đó, Washington lại theo đuổi cách tiếp cận hoàn toàn ngược lại. Giới hoạch định chính sách tại Mỹ muốn áp dụng cơ chế “trao đổi song phẳng” theo từng giai đoạn, trong đó mỗi bước nhượng bộ của Iran sẽ tương ứng với một bước nới lỏng trừng phạt của Mỹ. Nhà Trắng cho rằng đây là biện pháp duy nhất để bảo đảm Tehran thực hiện đầy đủ các cam kết của mình. Khoảng cách quan điểm rất lớn giữa hai bên khiến hồ sơ kinh tế nhiều khả năng sẽ trở thành phép thử đầu tiên đối với tính bền vững của tiến trình đàm phán.

Mặt trận thứ ba, cũng là vấn đề nhạy cảm nhất, chính là chương trình hạt nhân và tên lửa của Iran. Khác với giai đoạn đàm phán dẫn tới thỏa thuận hạt nhân năm 2015, yêu cầu của Mỹ và các đồng minh phương Tây hiện không còn chỉ giới hạn ở mức độ làm giàu uranium. Mỹ muốn mở rộng phạm vi thương lượng sang năng lực tên lửa tầm xa, UAV chiến lược cũng như ảnh hưởng quân sự của Iran tại Trung Đông.

Đối với Tehran, đây gần như là yêu cầu không thể chấp nhận. Giới lãnh đạo Iran từ lâu coi năng lực tên lửa là “công cụ răn đe sống còn” trước ưu thế vượt trội về không quân của Mỹ và Israel. Từ bỏ lá chắn này đồng nghĩa với việc Iran tự đặt mình vào vị thế dễ bị tổn thương hơn về an ninh quốc gia. Nhiều chuyên gia quốc tế đưa ra nhận định, nếu tiến trình đàm phán sụp đổ trong những tháng tới thì nguyên nhân nhiều khả năng sẽ xuất phát từ hồ sơ tên lửa hơn là vấn đề hạt nhân.

Bàn đàm phán tại Doha sẽ còn chứng kiến nhiều cơn bão mới

Việc Mỹ và Iran chấp nhận tạm ngừng các hoạt động quân sự trực tiếp vào ngày 29/6 không phản ánh sự gia tăng lòng tin giữa hai bên mà chỉ cho thấy cả Washington lẫn Tehran đều nhận thức rõ chi phí khổng lồ của một cuộc chiến tranh toàn diện.

Đối với Mỹ, một cuộc xung đột kéo dài tại Trung Đông sẽ làm gia tăng áp lực đối với ngân sách quốc phòng, đẩy giá năng lượng tăng cao và tạo thêm gánh nặng chiến lược trong bối cảnh Mỹ đang phải phân bổ nguồn lực cho nhiều khu vực khác trên thế giới và cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ (tháng 11) đang đến gần.

Đối với Iran, chiến tranh tổng lực với Mỹ có nguy cơ đẩy nền kinh tế vốn đang chịu nhiều sức ép vào tình trạng khủng hoảng sâu sắc hơn, đồng thời làm gia tăng những bất ổn trong nước. Nói cách khác, cả hai đều cần một thỏa thuận nhưng không bên nào muốn trở thành người nhượng bộ trước. Đó cũng chính là nguyên nhân khiến Doha nhiều khả năng sẽ trở thành chiến trường ngoại giao mới của cuộc khủng hoảng Trung Đông năm 2026.

Việt Nam khuyến khích doanh nghiệp Hoa Kỳ mở rộng đầu tư vào công nghệ cao
Việt Nam khuyến khích doanh nghiệp Hoa Kỳ mở rộng đầu tư vào công nghệ caoSáng 26/6, tại Trụ sở Chính phủ, Phó Thủ tướng Hồ Quốc Dũng tiếp ông Jeff Place, Giám đốc Chuỗi cung ứng của Tập đoàn Coherent (Hoa Kỳ). Tại buổi tiếp, Phó Thủ tướng khẳng định Việt Nam khuyến khích các doanh nghiệp Hoa Kỳ mở rộng đầu tư, đặc biệt trong các lĩnh vực công nghệ cao, đổi mới sáng tạo và công nghiệp bán dẫn.
Khuyến khích các doanh nghiệp Hoa Kỳ mở rộng đầu tư trong lĩnh vực công nghệ cao
Khuyến khích các doanh nghiệp Hoa Kỳ mở rộng đầu tư trong lĩnh vực công nghệ caoPhó Thủ tướng Hồ Quốc Dũng cho biết Việt Nam hoan nghênh các doanh nghiệp Hoa Kỳ tiếp tục mở rộng hoạt động tại Việt Nam, nhất là trong các ngành công nghệ cao và lĩnh vực có giá trị gia tăng lớn.
Việt Nam - Hoa Kỳ tăng cường hợp tác khắc phục hậu quả chiến tranh
Việt Nam - Hoa Kỳ tăng cường hợp tác khắc phục hậu quả chiến tranhVTV.vn - Ngày 22/6, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tiếp Quyền Bộ trưởng Bộ Hải quân Hoa Kỳ Hùng Cao.

Các cuộc thương lượng thời gian tới sẽ không diễn ra theo đường thẳng mà có thể liên tục xen kẽ giữa đối thoại và đối đầu, giữa nhượng bộ và gây sức ép. Mỗi khi một trong hai bên cảm thấy mình đang mất lợi thế trên bàn đàm phán, nguy cơ xuất hiện thêm những cuộc khủng hoảng có kiểm soát trên thực địa sẽ lại gia tăng.

Đó có thể là một vụ bắt giữ tàu hàng, một cuộc tấn công mạng nhằm vào hạ tầng năng lượng, một vòng trừng phạt mới hoặc một đòn không kích có giới hạn nhằm gửi thông điệp chính trị tới đối phương.

Những diễn biến như vậy không nhất thiết đồng nghĩa với việc chiến tranh đang quay trở lại. Trong nhiều trường hợp, chúng chỉ đơn giản là một phần của quá trình mặc cả chiến lược.

Lịch sử quan hệ Mỹ - Iran trong gần nửa thế kỷ qua cho thấy hai nước thường xuyên sử dụng áp lực quân sự để phục vụ mục tiêu ngoại giao. Cuộc khủng hoảng năm 2026 dường như cũng không phải ngoại lệ.

Sau thỏa thuận sơ bộ tháng 6, bom đạn có thể đã tạm ngừng rơi xuống Trung Đông, nhưng một "cuộc chiến" khác giữa Washington và Tehran có lẽ mới chỉ bắt đầu. Đó không còn là cuộc chiến của tàu sân bay, máy bay ném bom hay tên lửa đạn đạo. Đó là cuộc chiến của “đòn bẩy”, lợi ích quốc gia và nghệ thuật mặc cả giữa hai đối thủ chưa từng thực sự tin tưởng lẫn nhau trong suốt gần 50 năm qua.

Nguồn: https://dantri.com.vn/the-gioi/3-mat-tran-mac-ca-quyet-dinh-dam-phan-my-iran-20260701090810032.htm

Xu hướng theo chủ đề

Xu hướng theo chuyên mục

Nhiều người đọc

Google Trends

Cùng tác giả

Di sản

Nhân vật

Doanh nghiệp

Thời sự

Hệ thống Chính trị

Địa phương

Sản phẩm

Happy Vietnam
Ngày mới trên vườn cây cao su

Ngày mới trên vườn cây cao su

Vũ điệu hoàng hôn

Vũ điệu hoàng hôn

Giữ hồn thổ cẩm

Giữ hồn thổ cẩm