Nhiều năm qua, vùng đất ven sông Cái Lớn, Cái Bé nổi tiếng với thương hiệu khóm Tắc Cậu. Khóm nơi đây là một sản phẩm đặc biệt có tuổi đời mấy chục năm, trở thành nghề truyền thống của tỉnh. Nhờ dòng phù sa ngọt lợ đặc trưng, khóm có vị ngọt thanh, màu vàng bắt mắt. Tuy nhiên, cũng như nhiều loại nông sản khác, người trồng khóm Tắc Cậu từng có thời gian đối mặt với tình trạng được mùa, mất giá. Vào cao điểm thu hoạch rộ, người dân phụ thuộc hoàn toàn vào thương lái khiến giá khóm thường xuyên sụt giảm, lợi nhuận của nông dân không nhiều. Để khắc phục tình trạng mày, những năm gần đây nhiều hộ dân trên địa bàn chủ động thay đổi phương thức làm kinh tế.
Không chỉ bán tươi, các hộ dân đẩy mạnh khâu chế biến sâu để đa dạng hóa sản phẩm. Khóm Tắc Cậu được đầu tư sản xuất đóng gói thành khóm sấy dẻo, mứt khóm, bánh khóm, nước ép khóm và rượu khóm. Việc đầu tư bao bì, nhãn mác bài bản giúp các sản phẩm chế biến từ khóm từng bước vào hệ thống cửa hàng, sàn thương mại điện tử và phục vụ du khách. Ông Dư Văn Thái, ngụ xã Bình An chia sẻ: “Việc chủ động được đầu ra thông qua chế biến sâu không chỉ giúp nông dân cởi bỏ áp lực mùa vụ, giảm tình trạng ép giá mà còn mở ra hướng đi bền vững, khẳng định được chỗ đứng vững chắc cho thương hiệu nông sản đặc trưng của An Giang”.

Gia đình anh Chau Phone có thu nhập khá nhờ đặc sản địa phương. Ảnh: THỦY TIÊN
Cây thốt nốt từ lâu là nguồn thu nhập chính của nhiều hộ dân đồng bào khmer trên địa bàn tỉnh. Tuy nhiên, thời gian trước, việc khai thác và tiêu thụ phụ thuộc vào mùa vụ và thương lái. Anh Chau Phone, ngụ xã Tri Tôn có gần 15 năm gắn bó với nghề lấy nước thốt nốt. Trước đây, gia đình anh chỉ bán nước tươi, trái tươi cho thương lái, thu nhập không nhiều. Sau này, gia đình anh học cách nấu đường, rồi bày bán bên đường cho du khách, nên thu nhập tăng lên.
Ở đặc khu Kiên Hải, người dân sống chủ yếu bằng nghề đánh bắt. Ngoài cung cấp hải sản tươi cho thị trường, người dân còn làm khô, hình thành làng nghề cá khô trên đảo. Câu chuyện của gia đình bà Nguyễn Thị Bé Năm, đặc khu Kiên Hải là minh chứng cho tư duy chuyển đổi này. Gia đình của bà chuyên sản xuất các loại cá khô, khô mực, tôm khô. Trước đây, bà chủ yếu bán nhỏ lẻ tại địa phương và du khách đến đảo. Vào mùa tôm, cá hàng làm ra rất nhiều nhưng bán thì không bao nhiêu, nên gia đình bà chủ động cơ cấu lại quy trình sản xuất, từ khâu chọn nguyên liệu đầu vào, đóng gói hút chân không, đến nhãn mác. Nhờ chuẩn hóa chất lượng, sản phẩm của gia đình bà đã tiếp cận thành công ở các cửa hàng bán lẻ khô trong tỉnh, ngoài tỉnh và du khách. “Sản phẩm được bán trên các trang mạng xã hội nên khô được mở rộng thị trường, giá cũng tăng thêm, giúp tăng thu nhập cho chúng tôi”, bà Năm nói.
Tại xã U Minh Thượng, anh Lê Văn Tiên nhiều năm gắn bó với nghề khai thác và kinh doanh mật ong. Mật ong sau khi gác kèo khai thác thường được chứa trong các can lớn rồi bán xô, giá trị kinh tế thấp. Những năm gần đây, gia đình anh chú trọng hơn đến khâu đóng gói, bảo quản và xây dựng thương hiệu. “Người tiêu dùng ngày càng kỹ tính, đòi hỏi xác thực và an toàn vệ sinh thực phẩm, do đó uy tín thương hiệu chính là chiếc chìa khóa để giữ chân người tiêu dùng”, anh Tiên chia sẻ.
An Giang sở hữu nguồn tài nguyên bản địa cực kỳ phong phú, từ sản vật đồng ruộng, miền núi cho đến biển, đảo. Dẫu vậy, để biến tiềm năng thành thu nhập thực tế cho người dân, bài toán cốt lõi là phải tạo giá trị gia tăng ở khâu chế biến sâu và xây dựng hệ thống kết nối thị trường hiệu quả. Khi nông dân biết trân trọng giá trị bản địa, chủ động cập nhật tư duy kinh tế thị trường, các sản vật quê hương hoàn toàn đủ sức tạo nên nguồn thu nhập bền vững, góp phần thúc đẩy kinh tế nông thôn.
THỦY TIÊN
Nguồn: https://baoangiang.com.vn/ban-gia-tri-thay-vi-ban-nguyen-lieu-a490081.html










