Vietnam.vn - Nền tảng quảng bá Việt Nam

Cành hoa tigon

Từ cửa sổ lớp học tầng hai, Thu Hà nhìn xuống sân trường đang rộn ràng trong không khí ngày lễ sắp đến.

Báo Long AnBáo Long An30/11/2025

Từ cửa sổ lớp học tầng hai, Thu Hà nhìn xuống sân trường đang rộn ràng trong không khí ngày lễ sắp đến. Những nhóm học sinh tụ tập bên hành lang bàn chuyện mua hoa tặng thầy cô. Ánh nắng cuối thu rải vàng khắp sân, tạo nên bức tranh vừa thơ mộng, vừa lãng mạn.

Góc sân sau, qua kẽ hở giữa những cành cây, Thu Hà thấy Minh Anh đứng một mình. Em cúi người xuống, đang chăm chút điều gì đó với cử chỉ cẩn trọng như người thợ kim hoàn đang mài giũa viên ngọc quý. Những bông hoa tigon hồng phấn mọc lẫn trong đám cỏ, cánh mỏng manh như giấy nhưng sức sống lại mãnh liệt, bền bỉ với nắng mưa. Thu Hà nhớ lại, từ đầu năm học đến giờ, đã nhiều lần cô thấy Minh Anh tưới nước, nhổ cỏ cho luống hoa nhỏ ấy mỗi khi tan học.

(Ảnh tạo bởi AI)

Minh Anh học giỏi nhưng thường im lặng, ngồi ở góc cuối lớp, ít khi tham gia các hoạt động chung. Hoàn cảnh gia đình em khó khăn, cha mất sớm từ hồi em lên lớp 6, mẹ đi làm thuê nuôi hai chị em ăn học. Các bạn trong lớp thường tụ tập thành nhóm, cười đùa rôm rả, còn Minh Anh thì luôn đứng ngoài vòng tròn ấy, như đứa trẻ mồ côi đứng ngoài cửa sổ nhìn vào một bữa tiệc không thuộc về mình.

Chuông trường reo. Thu Hà quay lại bục giảng, mở quyển giáo án. Lớp 9A bước vào, ồn ào chào cô rồi ngồi xuống chỗ, tiếng ghế kéo lẫn với tiếng sách vở xào xạc.

“Hôm qua cô giao phân tích bài thơ. Minh Anh, em đọc bài làm của mình cho cả lớp nghe nhé!”.

Minh Anh đứng dậy, tay nắm chặt mép vở đến tái nhợt. Giọng em thoạt đầu còn run run như chiếc lá mùa thu rơi trong gió nhưng dần dần trở nên rõ ràng, trong trẻo hơn. Những câu văn trong sáng, cảm xúc chân thật tuôn ra như dòng suối nhỏ len lỏi qua kẽ đá. Thu Hà nhận ra em có khả năng cảm thụ văn học rất tốt,
chỉ là thiếu tự tin để thể hiện mà thôi.

Khi Minh Anh đọc xong, cả lớp vỗ tay rộn rã. Có vài bạn quay sang khen “hay lắm”, “viết văn giỏi thật”. Em ngồi xuống, má ửng đỏ nhưng trong mắt ánh lên niềm vui mà Thu Hà chưa từng thấy ở em trước đây, giống như ngọn đèn vừa được thắp lên trong căn phòng tối lâu ngày.

Tan học, khi Thu Hà đang thu dọn sách vở trên bàn thì Minh Anh chạy lại. Em đưa cho cô một phong bì nhỏ, nét chữ viết tay trên phong bì nghiêng nghiêng, nét bút ngây thơ: “Tặng cô Hà”.

“Cô ơi! Em viết thư cho cô. Ngày mai là Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, em muốn tặng cô trước ạ!”.

Thu Hà ngạc nhiên nhận lấy, vuốt nhẹ lên đầu Minh Anh: “Cảm ơn em nhiều. Về nhà cô sẽ đọc”.

Minh Anh mỉm cười rồi vội vàng chạy ra, để lại Thu Hà đứng giữa lớp học vắng tanh, cầm phong bì nhẹ bẫng trên tay, lòng bỗng ấm áp lạ thường.

*

*      *

Chiều tối, trong căn phòng trọ nhỏ, Thu Hà mở phong bì ra xem. Tờ giấy ô ly trắng, nét chữ đều tăm tắp, từng dòng viết bằng mực xanh:

“Cô Hà thân mến!

Em không biết viết thư có hay không, nhưng em muốn nói với cô rằng em biết ơn cô rất nhiều. Trước khi cô đến dạy lớp em, em luôn nghĩ mình là một đứa trẻ không quan trọng, như hạt cát lạc giữa bãi biển mênh mông. Nhà em nghèo, em không có quần áo đẹp như các bạn, không có tiền đi học thêm. Em hay bị các bạn cười chê, nên em chỉ muốn ngồi yên một góc, làm người vô hình. Nhưng cô đã không bỏ qua em. Cô hay gọi em trả bài, khen em viết văn hay, động viên em tự tin hơn. Giờ em dám đứng lên phát biểu trước lớp rồi. Em cảm thấy mình không còn vô hình nữa. Em trồng luống hoa tigon ở góc sân từ hồi lớp 6. Ba em trước khi mất có dạy em trồng hoa này. Ba nói hoa tigon tuy nhỏ bé nhưng rất bền bỉ, sống được ở đất xấu, nắng hạn hay mưa bão đều không sợ. Giống như người nghèo vậy cô ạ, phải học cách bền bỉ. Hôm qua em thấy nó nở, em muốn hái tặng cô. Em không có tiền mua hoa đẹp như các bạn, nhưng em có thể hứa với cô rằng em sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này trở thành người có ích cho xã hội, như cô đã dạy. Đó là món quà em muốn dành tặng cô.

Minh Anh”.

Thu Hà đọc đi đọc lại, từng chữ một, từng câu một như muốn khắc sâu vào lòng. Cô đặt lá thư xuống bàn, nhìn ra cửa sổ nơi ánh đèn phố bắt đầu lấp lánh như những vì sao nhỏ giữa lòng thành phố đang chìm vào màn đêm.

Ba năm làm giáo viên, Thu Hà từng nhận nhiều lời cảm ơn, nhiều bó hoa đẹp nhưng lá thư này khác. Nó chạm đến sâu thẳm trong lòng cô, nơi còn lưu giữ lý do ban đầu khiến cô chọn nghề giáo.

*

*      *

Sáng 20/11, nắng vàng rải đều khắp sân trường. Học sinh các lớp ùa ra xếp hàng chỉnh tề, ai cũng ôm trong tay những bó hoa tươi thắm, được gói cẩn thận bằng giấy bóng lấp lánh ánh kim.

Thu Hà đứng trong hàng thầy cô, nhìn các em học sinh lớp 9A cười đùa rôm rả. Đến phần tặng hoa, từng em chạy lại trao hoa cho thầy cô, kèm theo những lời chúc ngọt ngào. Thu Hà nhận những bó hoa từ tay học sinh, cảm ơn từng em với nụ cười ấm áp. Thu Hà để ý thấy Minh Anh đứng một mình ở góc sân, lùi về phía sau. Tay em không cầm bó hoa nào.

Minh Anh đứng nhìn từ xa, mặt hơi đỏ, tay cầm chặt túi áo, miệng cắn môi như đang do dự điều gì đó. Khi các bạn đã tặng hoa xong và trở về hàng, Minh Anh mới từ từ bước ra. Đến trước mặt Thu Hà, em rút từ trong túi áo ra một cành hoa tigon, cẩn thận như người mang báu vật quý giá.

“Cô ơi! Em chăm cây tigon này từ lúc còn nhỏ xíu. Hôm qua nó mới nở, em hái tặng cô”.

Minh Anh đưa cành hoa lên, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả một đại dương cảm xúc. Giọng em nhỏ nhưng rõ ràng, run run vì xúc động. Thu Hà cúi xuống, nhẹ nhàng nhận lấy cành hoa. Cô ôm vai em, giọng nghẹn lại không nói thành lời: “Đây là món quà đẹp nhất cô nhận được hôm nay. Cảm ơn em rất nhiều!”.

Minh Anh mỉm cười, nụ cười tươi như ánh nắng mai chiếu qua kẽ lá. Em quay người chạy về hàng, lần này không còn cúi gằm mặt như mọi khi mà ngẩng cao đầu, tự tin và nhẹ nhõm.

Thu Hà cầm cành hoa tigon trên tay, đưa lên hít nhẹ. Mùi hương dịu nhẹ, thoang thoảng mùi đất ẩm và nắng sớm, mùi của quê hương và tuổi thơ. Cành hoa mang trong mình cả một tấm lòng, một sự chăm chút công phu ngày này qua tháng nọ, một tình cảm trong trẻo như dòng suối trong veo.

*

*      *

Chiều hôm ấy, sau khi học sinh về hết, để lại sân trường vắng lặng, Thu Hà ngồi lại văn phòng sắp xếp hồ sơ. Thầy Tuấn - giáo viên Toán, bước qua, tay cầm tách cà phê đen còn bốc khói. Thầy liếc nhìn cành hoa tigon Thu Hà đã cắm vào lọ nước trên bàn, nói: “Hoa đẹp đấy!”.

Giọng thầy nhẹ nhàng, có gì đó sâu lắng.

Thu Hà ngẩng lên mỉm cười: “Học sinh em tặng, thầy ạ!”.

Thầy Tuấn gật đầu, nhấp một ngụm cà phê, rồi đi tiếp. Nhưng trước khi bước ra khỏi cửa, thầy dừng lại, quay đầu nói với giọng đượm buồn nhẹ nhàng: “Thầy dạy gần ba mươi năm rồi. Những bông hoa như thế này, người ta nhớ lâu nhất đấy. Còn nhớ hơn cả những bó hoa đắt tiền”.

Tối về, Thu Hà cẩn thận bọc cành hoa trong khăn giấy ẩm, mang về phòng trọ với lòng trân trọng. Cô cắm vào chiếc lọ thủy tinh nhỏ đã cũ kỹ, đặt lên bàn làm việc. Ánh đèn dịu nhẹ chiếu xuống, cánh hoa như đang tỏa sáng, lung linh ánh vàng ấm áp.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố dần chìm vào đêm muộn. Đèn nhà cao ốc lần lượt bật sáng. Thu Hà tắt đèn, chỉ để lại ngọn đèn bàn le lói. Ánh sáng mờ ảo rọi lên cành hoa tigon hồng, và cô biết rằng dù mai sau có khó khăn ra sao, dù cuộc sống có gian nan thế nào, cô vẫn sẽ tiếp tục đi trên con đường đã chọn, con đường của một người thầy giáo…/.

Mai Hoàng

Nguồn: https://baolongan.vn/canh-hoa-tigon-a207480.html


Bình luận (0)

No data
No data

Cùng chủ đề

Cùng chuyên mục

Thủ phủ mai vàng miền Trung thất thu nặng sau thiên tai kép
Quán cà phê Hà Nội gây sốt với khung cảnh Noel như trời Âu
Quán cà phê Đà Lạt tăng 300% khách vì chủ đóng vai 'phim chưởng'
Phở 'bay' 100.000 đồng/bát gây tranh cãi, vẫn đông nghịt khách

Cùng tác giả

Di sản

Nhân vật

Doanh nghiệp

Chữ Nôm Dao - Cội nguồn tri thức người Dao

Thời sự

Hệ thống Chính trị

Địa phương

Sản phẩm