Vietnam.vn - Nền tảng quảng bá Việt Nam

Cha và tháng Tám

Tháng Tám, trời như khoác lên mình chiếc áo mỏng tang bảng lảng hơi thu. Cơn gió heo may đầu mùa len lỏi qua từng kẽ lá, dịu dàng, mơ hồ mà chạm đến tận đáy lòng người. Tháng Tám luôn khiến tôi chùng lòng, không phải bởi những cơn mưa ngâu hay tiết trời dịu nhẹ, mà bởi tháng Tám gợi tôi nhớ về cha - người đàn ông lặng lẽ đi qua năm tháng đời mình với tất cả yêu thương một cách chu đáo và âm thầm nhất.

Báo Đồng NaiBáo Đồng Nai25/07/2025

Cha tôi năm nay đã tám mươi tuổi. Tám mươi năm với bao đổi thay của đất trời và lòng người. Nhưng trong trí nhớ tôi, cha mãi là người lính năm xưa gầy gò, cương nghị, với ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng nhiều tâm sự.

Cha lấy mẹ tôi, rồi khoác ba lô lên đường nhập ngũ, để lại người vợ trẻ cô  độc nơi mái nhà đơn sơ. Mẹ ở lại, gánh trên vai cả gia đình, chăm lo cho ông bà nội, gồng gánh hết thảy những trách nhiệm, yêu thương, bổn phận và cả nỗi buồn. Mười năm dài đằng đẵng, mẹ chờ cha trong nỗi cô đơn bởi hai người chưa kịp có đứa con nào, vậy mà mẹ vẫn không một lời than vãn, chỉ âm thầm chờ đợi.

Tôi nghe mẹ kể, có lần cha được nghỉ phép và trở về nhà với dáng vẻ gầy guộc, nhưng đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc xen lẫn xúc động khi biết mẹ vẫn đợi cha giữa bao năm dài xa cách. Cha không có quà gì, chỉ mang về một con búp bê nhỏ mua vội trên đường. Cha tặng mẹ và nói: “Em ôm nó mà ngủ cho đỡ buồn…”. Mẹ cười, rưng rưng nước mắt. Có ai ngờ, năm sau đó, mẹ mang thai - một món quà bất ngờ sau cả chặng đường dài chờ đợi tưởng như vô vọng...

Tôi sinh ra trong một đêm mưa. Nhỏ bé, yếu ớt, chưa đầy hai ký. Bà đỡ thở dài, người trong làng biết cũng thương cảm. Vì tôi nhỏ bé nên mẹ bọc vào chiếc chăn mỏng, áp vào ngực, dỗ tôi bằng tiếng ru cất lên từ niềm hạnh phúc và hy vọng. Những lần cha về phép, ông lại mang theo hộp ruốc nhỏ, món quà giản dị mà vô cùng quý giá. Nhờ những nhúm ruốc thịt ấy, tôi lớn dần lên, từng chút một, giữa sự đùm bọc của mẹ và tình thương âm thầm của cha.

Có thể bạn quan tâm
Mệnh lệnh từ trái tim của Bộ đội Cụ Hồ trên mặt trận kinh tế - quốc phòng
Mệnh lệnh từ trái tim của Bộ đội Cụ Hồ trên mặt trận kinh tế - quốc phòng(ĐN) - Ở phía cuối tỉnh Đồng Nai, nơi những cánh rừng cao su trải dài ngút ngàn và những vạt điều, vạt cà phê nối nhau đến tận đường biên giáp Vương quốc Campuchia, có những người lính Binh đoàn 16 vẫn lặng lẽ bám dân, bám đất. Bước chân của họ in dấu trên những con đường tuần tra biên giới, nhưng sâu đậm hơn cả là dấu ấn trong lòng nhân dân, nơi họ gieo mầm ấm no, dựng xây bình yên và bồi đắp niềm tin.
Về nhà - hành trình tuyệt vời của trái tim
Về nhà - hành trình tuyệt vời của trái tim(ĐN) - Tiếng mưa rả rích bên hiên nhà khiến lòng người có chút bâng khuâng hoài niệm. Người ta thường ví nhìn những giọt mưa tí tách rơi như những giọt buồn lặng lẽ hòa vào thinh không vô định. Miền Bắc những ngày đầu đông đón không khí lạnh tăng cường điểm xuyến những cơn mưa bất chợt. Thềm cửa thêm chút rêu phong. Mùi ẩm mốc, ngai ngái của đất xộc vào mũi, làn gió nhẹ khẽ khàng hôn lên tóc con gái đang ngồi ngắm mưa. Màn hình điện thoại sáng, là tin nhắn mẹ gửi: “Nhớ mang theo áo mưa đi làm con nhé kẻo mưa bất chợt, lại ốm”…
Chào nhé yêu thương Lá buông lặng lẽ ươm mầm
Chào nhé yêu thương Lá buông lặng lẽ ươm mầmMột sáng đầu thu, lặng lẽ rời thành phố xa hoa với bao vết thương tâm hồn, tôi đón xe về quê, nơi ký ức bị bỏ quên.

Tôi không có nhiều ký ức về cha thời thơ bé, bởi cha luôn ở xa. Nhưng tôi nhớ rõ dáng cha về phép giữa trưa nắng chang chang, chiếc mũ tai bèo sờn bạc, chiếc áo bộ đội phủ bụi đường. Mỗi lần cha về, trong túi xách luôn có một hộp ruốc, vài chiếc kẹo cứng, và một ánh nhìn trìu mến dành cho mẹ con tôi.

Giờ đây, khi cha đã già, mái tóc bạc trắng, lưng còng xuống vì năm tháng, tôi lại càng thương cha nhiều hơn. Một đời tận tụy mà chưa từng than thở, một người cha không nhiều lời yêu thương nhưng mỗi hành động đều thấm đẫm tình yêu sâu sắc.

Tháng Tám năm nay, tôi ngồi bên cha, nghe ông kể lại chuyện cũ. Giọng chậm rãi, trầm ấm. Trên tay ông, những đốm đồi mồi đã phủ dày theo tuổi tác. Nhưng ánh mắt thì vẫn sáng, vẫn đau đáu một nỗi niềm rất riêng của một đời người từng trải, từng yêu, từng hy sinh, từng chờ đợi và được chờ đợi.

Tôi nắm lấy bàn tay già nua của cha, lòng như muốn nói bao điều mà lại nghẹn ngào. Cảm ơn cha vì đã đi qua năm tháng bằng tất cả yêu thương và trách nhiệm. Cảm ơn cha vì những hộp ruốc thịt thơm lừng ngày đó đã nuôi lớn tôi bằng tình cha không lời. Và cảm ơn tháng Tám vì đã đưa cha về, về lại bên mẹ, bên chúng tôi, trong dịu dàng mùa thu năm ấy.

Lãnh đạo cấp cao Đảng, Nhà nước gửi thư, điện mừng Quốc khánh Hoa Kỳ
Lãnh đạo cấp cao Đảng, Nhà nước gửi thư, điện mừng Quốc khánh Hoa KỳTrong các thư, điện mừng Quốc khánh Hoa Kỳ, lãnh đạo cấp cao Đảng, Nhà nước Việt Nam tái khẳng định Việt Nam coi Hoa Kỳ là một trong những đối tác có tầm quan trọng chiến lược.
Lãnh đạo cấp cao Đảng, Nhà nước Việt Nam gửi thư, điện mừng Quốc khánh Hoa Kỳ
Lãnh đạo cấp cao Đảng, Nhà nước Việt Nam gửi thư, điện mừng Quốc khánh Hoa KỳTrong các thư, điện mừng Quốc khánh Hoa Kỳ, lãnh đạo cấp cao Đảng, Nhà nước Việt Nam tái khẳng định Việt Nam coi Hoa Kỳ là một trong những đối tác có tầm quan trọng chiến lược.
Củng cố quan hệ hữu nghị Việt Nam - Hoa Kỳ
Củng cố quan hệ hữu nghị Việt Nam - Hoa KỳNgày 3/7, trong khuôn khổ Chương trình Đối tác Thái Bình Dương - Bạn bè Thái Bình Dương năm 2026, Đoàn Lục quân Hoa Kỳ Thái Bình Dương do Trung tướng Joel Vowell, Phó Tư lệnh Lục quân Hoa Kỳ Thái Bình Dương làm trưởng đoàn đã đến thăm, chào xã giao Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Quảng Trị.

Đoàn Hằng

Nguồn: https://baodongnai.com.vn/van-hoa/202507/cha-va-thang-tam-2112740/

Chủ đề: làng le

Xu hướng theo chuyên mục

Nhiều người đọc

Google Trends

Cùng tác giả

Di sản

Nhân vật

Doanh nghiệp

Thời sự

Hệ thống Chính trị

Địa phương

Sản phẩm

Happy Vietnam
Búp non giữa đại ngàn

Búp non giữa đại ngàn

Sải bước Trường Sa

Sải bước Trường Sa

Ánh sáng hạnh phúc

Ánh sáng hạnh phúc