Làng không chỉ là nơi cư trú. Làng là ký ức, là phong tục, là đình, chùa, giếng nước, cây đa, bến nước, ruộng đồng, hương ước, gia phong, tình làng nghĩa xóm; là nơi chuyên chở 'DNA văn hóa' của dân tộc qua bao biến thiên lịch sử. Vì vậy, sắp xếp thôn có thể cần thiết, nhưng tuyệt đối không nên phá bỏ làng.

Những ngày gần đây, câu chuyện sắp xếp, kiện toàn thôn, tổ dân phố đang được đặt ra mạnh mẽ ở nhiều địa phương. Một số địa phương đang xây dựng đề án sắp xếp, kiện toàn thôn, tổ dân phố gắn với sắp xếp chi bộ, ban công tác mặt trận, hoàn thành trước ngày 30/6/2026; định hướng chung là tinh gọn đầu mối, nâng cao hiệu quả quản lý ở cơ sở.

Đây là việc cần thiết trong bối cảnh bộ máy chính quyền địa phương đang đổi mới theo hướng hiệu lực, hiệu quả hơn. Nhưng chính ở thời điểm ấy, chúng ta càng phải bình tĩnh để phân biệt rạch ròi giữa sắp xếp đơn vị quản lý và xóa nhòa thực thể văn hóa. Thôn có thể là một cấp tổ chức tự quản trong hệ thống hành chính cơ sở, nhưng làng là một thực thể văn hóa – lịch sử. Sáp nhập đầu mối quản lý không có nghĩa là được phép xóa tên làng, xóa ký ức làng, xóa không gian làng, xóa phong tục làng, xóa những lớp trầm tích đã làm nên căn cốt Việt Nam.

Lang 1.jpg
Nếu gia đình là tế bào của xã hội thì làng là tế bào của văn hóa dân tộc

Trong lịch sử dân tộc, làng Việt chính là một trong những thiết chế bền bỉ nhất. Có những triều đại hưng thịnh rồi suy vong, có những cuộc chiến tranh kéo dài, có những thời kỳ đất nước bị đô hộ, bị chia cắt, bị tàn phá, nhưng làng vẫn còn đó.