
Ở tầng 4 của khoa Nhi, nơi những tiếng ho xen lẫn tiếng máy truyền dịch kêu đều đều. Mai cẩn trọng gỡ từng lớp băng trên cánh tay khẳng khiu của Dũng. Cậu bé sáu tuổi, mang trong mình căn bệnh ung thư máu quái ác đã gần một năm, nằm lọt thỏm giữa lớp chăn trắng toát. Hôm nay, ánh nhìn của Dũng cứ mãi neo đậu trên khung cửa sổ xám xịt, nơi mấy tàn lá bàng đỏ ối đang run rẩy gồng mình trước cơn gió bấc.
Mai khẽ cúi xuống:
- Hôm nay con mệt lắm sao Dũng?
Cậu bé lắc đầu nhè nhẹ:
- Con… con nhớ Giáng sinh.
- Sao tự nhiên con lại nhớ?
- Năm ngoái, mẹ hứa Noel sẽ đưa con đi xem cây thông ở quảng trường. Mẹ bảo đẹp lắm…
Dũng bỏ lửng câu nói, ánh mắt cụp xuống.
Mai nhẹ nhàng vuốt lại những sợi tóc lưa thưa trên vầng trán của cậu bé, nghe tim mình hẫng đi một nhịp.
Tan ca trực, Mai bước ra đường, ánh mắt cô vô tình chạm phải cây thông bằng giấy bạc thô sơ trong chốt bảo vệ nơi góc cổng. Một ý nghĩ vụt đến khiến cô đứng chôn chân giữa luồng gió lạnh: "Mình sẽ mang Giáng sinh đến cho cậu bé đáng yêu này!".
Ý nghĩ ấy khiến Mai khẽ mỉm cười, lòng bỗng ấm lên như vừa uống một ngụm trà nóng. Mai dạo qua hàng quán ven đường nhưng những cây thông bán sẵn đều quá lớn hoặc quá lòe loẹt. Đến khi định bỏ cuộc, cô thấy một tiệm đồ thủ công nhỏ. Trên kệ có một cây thông làm từ gỗ và len xanh, cao chưa đến hai gang tay, trang trí vài ngôi sao bằng giấy bạc và một vòng dây đèn nhỏ chạy bằng pin.
“Cây cuối cùng đấy!” - cô chủ tiệm nói. Mai ôm nó vào lòng như ôm một đốm lửa ấm áp giữa mùa đông.
Sáng hôm sau, Mai mang cây thông vào bệnh viện. Dũng vẫn nằm quay mặt vào tường, tay ôm chiếc gối nhỏ hình con thỏ trắng. Khi Mai đặt cây thông lên bàn cạnh giường, bật đèn sáng lên, cậu trở người lại. Dũng mở to đôi mắt, cơn buồn ngủ dường như tan biến. Trước mặt em, những đốm sáng li ti từ cây thông đang nhảy múa, hắt lên khuôn mặt gầy gò một luồng sinh khí ấm áp.
- Cô Mai, cái này… cho con thật ạ?
- Ừ, Giáng sinh mà. Cô tặng con!
Dũng vội vã chống tay ngồi dậy. Ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu trong đáy mắt cậu bé, biến đôi mắt u buồn thường ngày trở nên rực rỡ như chứa đựng cả ngàn vì sao.
- Đẹp quá cô ơi! Y như trong cổ tích vậy.
- Con thích không?
- Con thích! Thích lắm ạ!
Lần đầu tiên sau nhiều tuần dài đằng đẵng, Mai thấy nụ cười của Dũng rạng rỡ đến thế. Dũng rụt rè vươn ngón tay gầy guộc chạm khẽ vào ngôi sao bạc:
- Cô ơi! sao nó lấp lánh thế?
- Vì con đang nhìn nó bằng đôi mắt tin vào phép màu đấy!
Dũng bỗng im lặng. Em nhìn chằm chằm vào ánh sáng đang hắt lên vách tường trắng toát, đôi mi khẽ chớp.
- Cô ơi! Nếu con ước với cây thông này, nó có nghe thấy không?
- Biết đâu đấy. Giáng sinh là mùa của những điều kỳ diệu mà!
Cậu bé cúi đầu, thì thầm:
- Thế thì con ước mẹ đừng khóc nữa.
Khi bóng tối bao trùm bệnh viện, mẹ Dũng đẩy cửa bước vào. Sự mệt mỏi trên gương mặt chị bỗng chốc tan biến, thay vào đó là vẻ ngỡ ngàng khi chạm mắt vào góc bàn lung linh ánh đèn.
- Cô Mai, là cô chuẩn bị sao? Ôi! căn phòng trông sáng bừng lên vậy.
Dũng reo lên, giọng lảnh lót:
- Mẹ thấy không? Cây thông của con đó! Cô Mai tặng con đó!
Người mẹ nắm lấy tay Mai, giọng nghẹn ngào:
- Cảm ơn cô nhiều lắm! Mấy hôm nay thằng bé cứ nằm li bì, cháo cũng chẳng buồn ăn, cứ nhìn trần nhà mà thở dài. Vậy mà giờ nó cười rồi!
Chị lén lau giọt nước mắt vừa lăn xuống má.
Ba người đứng đó, giữa bốn bức tường nồng mùi sát trùng, cùng nhìn về phía cây thông đang nhấp nháy. Nó bé nhỏ và mỏng manh, tựa như một ngọn nến kiên cường giữa đêm thâu.
Những ngày cuối năm, bệnh tình của Dũng chuyển xấu hơn. Những cơn đau giày vò cơ thể nhỏ bé nhưng Dũng vẫn thủ thỉ với Mai những điều ước mới mẻ mỗi ngày, khi thì mong bạn bè xuất viện, lúc lại lo mẹ thiếu áo ấm... Chưa một lần nào em ước cho nỗi đau của chính mình dừng lại. Mai chỉ biết im lặng lắng nghe, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo ấy, sợ mình sẽ òa khóc làm vỡ tan bầu không khí bình yên ít ỏi này.
- Cô Mai ơi! người lớn có điều ước không? - Câu hỏi ngây ngô của Dũng vang lên giữa tiếng tít tít của máy theo dõi.
- Có chứ con.
- Thế cô ước gì?
- Cô ước phép màu sẽ đến, để ai ở đây cũng được về nhà sum họp.
Đêm Giáng sinh, Mai vào phòng thay dịch truyền. Dưới ánh đèn nhấp nháy của cây thông, Dũng nằm im lìm như một thiên thần đang say ngủ. Nhưng chợt hơi thở em đứt quãng như tiếng kéo cưa. Mai chạm vào tay em, giật mình rụt lại. Cơ thể em nóng như hòn than. Những chỉ số trên máy bắt đầu báo động đỏ.
Chỉ ít phút sau, tiếng bánh xe cáng cứu thương rầm rập xé toạc hành lang yên tĩnh. Dũng được đẩy sang khu Cấp cứu. Bên ngoài lớp cửa kính lạnh lẽo, Mai đứng chôn chân, những ngón tay bấu chặt vào chiếc khăn len đến trắng bệch. Cánh cửa bật mở. Bác sĩ bước ra, khẽ lắc đầu:
- Chúng tôi đang làm hết sức… nhưng tiên lượng rất xấu. Gia đình nên chuẩn bị tinh thần.
Mẹ Dũng khuỵu xuống, cả thân người đổ sụp trên hàng ghế chờ.
Như nhớ ra điều gì, Mai chạy vụt về phòng bệnh cũ của Dũng. Trong bóng tối đặc quánh, cây thông nhỏ vẫn kiên trì tỏa sáng, nhấp nháy những nhịp điệu bình yên đến nao lòng.
- Nếu trên đời này thực sự có phép màu… xin hãy dành cho cậu bé ấy. Chỉ một chút thôi!
Thời gian lê thê trôi qua trong sự im lặng đáng sợ. Chợt tiếng bác sĩ bỗng vang lên, gấp gáp:
- Mai! Vào đây hỗ trợ! Nhanh!
Trên giường bệnh trắng toát, đôi mắt Dũng hé mở.
- Cô… Mai…
- Cô đây. Cô ở đây với con, Dũng ơi!
- Cây thông… còn sáng không cô?
Mai nấc lên, nắm chặt bàn tay bé nhỏ đang lạnh dần:
- Sáng. Vẫn sáng lắm con à! Nó đang đợi con về ngắm đấy.
Bác sĩ buông ống nghe, giọng nói pha lẫn sự kinh ngạc và nhẹ nhõm:
- Ổn rồi. Nhịp tim đã ổn định trở lại. Tạm thời qua cơn nguy kịch.
Tiếng khóc vỡ òa của người mẹ vang lên, hòa vào tiếng chuông nhà thờ đằng xa vọng lại, báo hiệu một Giáng sinh an lành đã về.
Giáng sinh năm ấy, phép màu không đến từ bầu trời mà nảy mầm ngay trong căn phòng bệnh sặc mùi thuốc sát trùng. Không hào nhoáng, không ồn ào, phép màu chỉ đơn giản là nhịp tim của một đứa trẻ vẫn tiếp tục đập sau cơn nguy kịch.
Một tuần sau, khi Mai quay lại, Dũng đang mân mê một mẩu giấy gấp tư.
- Thư cảm ơn ông già Noel của con đấy! - Cậu bé khoe.
- Con nhận được quà gì rồi sao?
- Dạ. Ông cho con thêm thời gian để nhìn thấy mẹ cười.
Ngày Dũng xuất viện, nắng xuân đã bắt đầu len lỏi qua ô cửa kính. Mai đặt cây thông nhỏ vào tay cậu bé. Dũng đón lấy, áp nó vào lồng ngực gầy gò của mình, thì thầm:
- Con sẽ giữ nó mãi. Nó là ánh sáng của con.
Mai mỉm cười. Cô biết chặng đường phía trước của em vẫn còn lắm chông gai nhưng cô tin, cây thông gỗ nhỏ bé sẽ trở thành điểm tựa tinh thần, thì cuộc đời này vẫn hào phóng ban tặng cho con người những phép màu, miễn là ta không thôi hy vọng.
Thời gian thoi đưa. Vào một đêm Giáng sinh của nhiều năm sau, khi Mai đã chuyển công tác sang một khoa khác, cô bất ngờ nhận được một lá thư đặc biệt:
“Cô Mai kính mến!
Là con, Dũng đây. Con đã khỏe lại thật rồi. Năm nay, con tự tay trang trí cây thông lớn cho cả nhà. Nhưng ở góc bàn học, con vẫn đặt cây thông bé xíu ngày xưa cô tặng. Mẹ con bảo, đó không chỉ là cái cây, đó là bùa hộ mệnh đã cứu con một mạng.
Giáng sinh của con luôn rực rỡ, vì mỗi lần bật đèn lên, con lại nhớ đến cô. Con cảm ơn cô vì đã thắp lên hy vọng ngay lúc con sợ hãi bóng tối nhất".
Đọc xong dòng cuối cùng, Mai nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đang nhấp nháy như ngàn vì sao. Trên bàn làm việc của cô cũng có một cây thông nhỏ đang tỏa sáng. Cô mỉm cười, một nụ cười an nhiên. Có lẽ ngoài kia trời đang rất lạnh nhưng trong khoảnh khắc này, Mai cảm thấy Giáng sinh chưa bao giờ ấm áp và trọn vẹn đến thế./.
Linh Châu
Nguồn: https://baolongan.vn/phep-mau-dem-giang-sinh-a209388.html






Bình luận (0)