Vietnam.vn - Nền tảng quảng bá Việt Nam

Tía tôi

Có những người cha sống cả đời như cây lúa ngoài đồng. Không nói nhiều. Không biết kể chuyện hay. Chỉ cúi mặt xuống đất mà sống, mà thương con bằng đôi tay chai sần và những giọt mồ hôi mặn chát. Tía tôi là người như vậy.

Báo An GiangBáo An Giang09/05/2026

Ảnh minh họa bởi AI.

Tôi lớn lên giữa mùi bùn non, mùi rơm mới và tiếng máy bơm nước xình xịch mỗi khuya. Tía quanh năm ngoài ruộng. Mùa nào việc nấy. Hết sạ lúa tới bón phân, phun thuốc. Trưa nắng chang chang, người ta kiếm bóng mát nghỉ lưng, tía vẫn lom khom ngoài đồng, cái lưng cong xuống như cây lúa trĩu hạt.

Hồi nhỏ tôi không hiểu vì sao tía cực dữ vậy. Lớn lên đi làm, có những ngày áp lực công việc đè nặng. Tôi từng gọi về nói với tía rằng thôi chắc con nghỉ làm, về quê phụ tía làm ruộng cho khỏe đầu. Đầu dây bên kia im lặng một chút.

Rồi tía cười khan: “Nếu tía muốn bây cực như tía thì hồi đó cho bây học làm gì. Lớp ba lớp bốn cộng trừ nhân chia được là ở nhà làm ruộng rồi”. Tôi nghe mà nghèn nghẹn.

Tía ít học. Chữ nghĩa biết không nhiều. Nhưng có những câu nói của tía, người học cả đời chưa chắc nghĩ ra được.

Có lần tía đi làm giấy tờ gì đó trên huyện. Không rành thủ tục, bị người ta chỉ tới lui mấy bận. Về nhà tía giận dữ lắm. Tía ngồi ngoài hè hút thuốc, mặt buồn hiu.

Hôm đó tía nói với tụi tôi: “Không biết chữ, không hiểu chuyện đời, người ta nói sao cũng chịu. Tía ráng cho bây học để sau này ra đời không ai khinh, không thua thiệt ai”. Chắc cũng từ cái buổi chiều đó mà tía quyết tâm cho sáu anh em ăn học tới nơi tới chốn, dù nhà nghèo tới mức có lúc má phải đi cắt lúa mướn, còn tía đi suốt ngày ngoài đồng cày xới.

Có thể bạn quan tâm
Bụi mịn và nhiều khí ô nhiễm giảm sau gần một tháng triển khai xăng sinh học E10
Bụi mịn và nhiều khí ô nhiễm giảm sau gần một tháng triển khai xăng sinh học E10Theo báo cáo mới nhất của Bộ Công thương, sau gần một tháng triển khai sử dụng xăng sinh học trên phạm vi cả nước, các chỉ số PM2.5, PM10 và CO tại Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh đều ghi nhận xu hướng giảm rõ rệt.
Nghệ sĩ Nhân dân là Tiến sĩ, được viết riêng vở "Thái hậu Dương Vân Nga" để đóng vai chính
Nghệ sĩ Nhân dân là Tiến sĩ, được viết riêng vở "Thái hậu Dương Vân Nga" để đóng vai chínhNghệ sĩ Nhân dân Bạch Tuyết sinh năm 1945 tại An Giang. Mẹ qua đời khi bà mới 8 tuổi, tuổi thơ thiếu vắng tình mẫu tử đã sớm rèn cho nữ nghệ sĩ tính tự lập.
Thợ cấy Nghệ An 'đắt khách' ngày nắng nóng
Thợ cấy Nghệ An 'đắt khách' ngày nắng nóngTrời nắng nóng, đi cấy trên ruộng khá vất vả. Dù tiền công gần nửa triệu đồng mỗi ngày, nhiều hộ dân làm ruộng vẫn không thuê được người cấy.

Sáu anh em, cuối cùng chỉ mình tôi học tới đại học rồi vào làm việc nhà nước. Ngày tôi đậu đại học, tía không khóc. Chỉ lặng lẽ đi mua mấy ký bánh về cúng ông bà. Tối đó tôi thấy tía ngồi uống trà một mình ngoài sân, mắt cứ nhìn xa ra ruộng tối om. Có lẽ lần đầu tiên trong đời, tía thấy cái nghèo của mình sắp chịu thua.

Tôi nhớ hoài một trận đòn năm lớp tám. Hồi đó ham chơi điện tử, bỏ học thêm mấy bữa liền. Tía đi tìm khắp xóm mới lôi được tôi về. Tía lấy roi đánh. Tôi khóc. Nhưng đánh được mấy roi thì tía khóc trước. Tía quăng cây roi xuống nền nhà, nói một câu mà tôi nhớ tới tận bây giờ: “Nhà mình nghèo rồi, nếu bây không học thì đời bây cũng cúi mặt như tía thôi con”.

Câu nói đó theo tôi suốt những năm tháng sau này. Nó đi cùng tôi trong những đêm thức trắng ôn thi. Những ngày mới ra trường đi xin việc bị người ta nhìn bằng ánh mắt nghi ngờ. Một đứa con nhà nông ở miệt quê nghèo, chữ nghĩa lơ ngơ, ai tin làm nổi nghề báo. Ngay cả lúc tôi được nhận vào tòa soạn, nhiều người còn không tin. Chỉ có tía cười. Cái kiểu cười hiền khô, như thể tía biết trước rồi.

Bảy mươi tuổi, tía đổ bệnh. Tụi tôi chở tía lên bệnh viện tỉnh khám tổng quát. Bác sĩ coi kết quả rồi nói: “Gan ruột không sao hết. Nội tạng còn khỏe. Chỉ là lao lực quá nhiều năm nên cơ thể lão hóa nhanh”. Tôi nghe mà xót.

Một đời tía bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Từ hai bàn tay trắng, tía má đi làm thuê, chắt chiu từng đồng. Dư được chút nào mua đất chút nấy. Mười công rồi hai chục công. Cứ vậy mà thành trăm công đất. Một trăm công đất đổi bằng tuổi trẻ của má, bằng cái lưng còng của tía, bằng những mùa mưa dầm lạnh ngắt ngoài đồng.

Rồi má mất.

Từ ngày má mất, tía ốm thấy rõ. Không còn ai cằn nhằn chuyện ăn uống, không còn tiếng dao thớt dưới bếp mỗi chiều. Nhiều hôm tôi thấy tía ngồi tần ngần nhìn ra bờ dừa sau nhà. Chỗ hồi trước má hay ngồi rọc lá dừa, chất củi lên cự. Ánh mắt tía lúc đó buồn hun hút.


Tụi tôi nhiều lần khuyên tía đi bước nữa, có người hủ hỉ tuổi già. Tía chỉ lắc đầu: “Đời tía có má bây thôi. Với lại… tía sợ người ta không thương tụi bây”. Người đàn ông đó cả đời thương con theo cách vụng về như vậy.

Rồi một sáng mùa mưa, tía mất.

Lãnh đạo cấp cao Đảng, Nhà nước gửi thư, điện mừng Quốc khánh Hoa Kỳ
Lãnh đạo cấp cao Đảng, Nhà nước gửi thư, điện mừng Quốc khánh Hoa KỳTrong các thư, điện mừng Quốc khánh Hoa Kỳ, lãnh đạo cấp cao Đảng, Nhà nước Việt Nam tái khẳng định Việt Nam coi Hoa Kỳ là một trong những đối tác có tầm quan trọng chiến lược.
Lãnh đạo cấp cao Đảng, Nhà nước Việt Nam gửi thư, điện mừng Quốc khánh Hoa Kỳ
Lãnh đạo cấp cao Đảng, Nhà nước Việt Nam gửi thư, điện mừng Quốc khánh Hoa KỳTrong các thư, điện mừng Quốc khánh Hoa Kỳ, lãnh đạo cấp cao Đảng, Nhà nước Việt Nam tái khẳng định Việt Nam coi Hoa Kỳ là một trong những đối tác có tầm quan trọng chiến lược.
Củng cố quan hệ hữu nghị Việt Nam - Hoa Kỳ
Củng cố quan hệ hữu nghị Việt Nam - Hoa KỳNgày 3/7, trong khuôn khổ Chương trình Đối tác Thái Bình Dương - Bạn bè Thái Bình Dương năm 2026, Đoàn Lục quân Hoa Kỳ Thái Bình Dương do Trung tướng Joel Vowell, Phó Tư lệnh Lục quân Hoa Kỳ Thái Bình Dương làm trưởng đoàn đã đến thăm, chào xã giao Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Quảng Trị.

Căn nhà hôm đó đông người lắm. Hàng xóm tới lui, bà con đứng kín sân. Tôi quỳ bên linh cữu mà cứ ngỡ tía chỉ đang ngủ một giấc mệt sau mùa gặt. Ngoài kia mưa rơi lộp bộp lên mái tôn. Tiếng giống hệt những đêm hồi nhỏ nhìn tía đội mưa đi thăm đồng. Từ ngày không còn tía, tôi mới hiểu trên đời này có những yêu thương mất đi rồi sẽ không gì bù lại được nữa.

Bây giờ mỗi lần mệt mỏi giữa bộn bề cuộc sống, tôi lại nhớ câu nói năm nào của tía. “Nhà mình nghèo rồi, nếu bây không học thì đời bây cũng cúi mặt như tía thôi con”. Tôi vẫn ráng làm việc. Ráng sống đàng hoàng. Ráng viết cho tử tế. Không phải để hơn ai. Chỉ để ở đâu đó, tía nhìn xuống… mà vui lòng.

AN LÂM

Nguồn: https://baoangiang.com.vn/tia-toi-a484947.html

Xu hướng theo chủ đề

Xu hướng theo chuyên mục

Nhiều người đọc

Google Trends

Cùng tác giả

Di sản

Nhân vật

Doanh nghiệp

Thời sự

Hệ thống Chính trị

Địa phương

Sản phẩm

Happy Vietnam
Búp non giữa đại ngàn

Búp non giữa đại ngàn

Cha và con

Cha và con

Kỳ Lân đón chào ngày Quốc khánh Việt Nam

Kỳ Lân đón chào ngày Quốc khánh Việt Nam