Vietnam.vn - Nền tảng quảng bá Việt Nam

Bóng mát tình thâm

Cập nhật tin tức mới và nóng nhất về Đời sống Xã hội, Kinh tế, Pháp luật, Giáo dục, Thế giới, Thể thao, Giải trí, Văn hóa và nhiều lĩnh vực khác tại Tây Ninh

Báo Tây NinhBáo Tây Ninh27/06/2026

Tú nhìn đôi bàn tay đen kịt của anh trai, nuốt nước bọt, vẻ ngập ngừng hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú:

- Dạ xong cả rồi anh. Bên nhà gái họ lo từ A đến Z, làm ở khách sạn năm sao. Chỉ có điều… chuyện đại diện họ nhà trai…

- Thì anh là anh cả, anh sẽ lên làm lễ chứ? - Kiên thật thà đáp.

Tú cúi mặt:

- Anh Kiên... Nhà vợ em, họ toàn là dân trí thức, kinh doanh lớn. Họ hay để ý tiểu tiết lắm. Hôm trước, em có thưa với họ là cha mẹ mất sớm, em sống với anh trai. Nhưng... em lỡ nói anh làm quản lý kỹ thuật ở nhà máy dưới xuôi. Giờ nếu anh lên sân khấu phát biểu, em sợ... người ta nhìn vào bàn tay anh rồi cách anh ăn nói bỗ bã... họ lại nghĩ gia đình mình không tương xứng.

Không khí lúc đó bỗng nhiên im phăng phắc. Tiếng quạt trần cũ kỹ kêu cọc cạch trên đỉnh đầu nghe rõ mồn một. Kiên khựng lại, chiếc tua-vít cầm trên tay bỗng rơi xuống. Kiên im lặng một lúc lâu rồi anh nở một nụ cười, nụ cười méo xệch nhưng cố tỏ ra nhẹ nhõm:

- À... anh hiểu rồi! Đúng rồi, nhà người ta sang trọng thế, mình quê mùa quá lên sân khấu làm em mất mặt. Thôi được rồi, để anh nhờ chú Hai đại diện. Chú Hai làm giáo viên cấp hai, ăn nói lưu loát, mặc vest vào nhìn ra dáng lắm. Hôm đó anh cứ ngồi dưới hàng ghế khách mời, chúc phúc cho hai đứa là được.

Tú thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng nghìn cân. Nó vội vã rút trong túi ra một phong bì dày:

- Em gửi anh ít tiền, anh đi may bộ đồ mới, hôm đó cứ ăn mặc đẹp đẽ đến dự anh nhé.

Có thể bạn quan tâm
Chiều buông sông vắng
Chiều buông sông vắngTôi nói với má, ước gì bây giờ con còn nhỏ xíu, ngồi trên xuồng để má chèo đi trên sông Cái mỗi độ hoàng hôn buông đỏ rực, hệt như hồi xưa. Má cười sau một tràng ho thắt cả ruột gan, rồi với tay tấp thêm bông bồn khô lên bếp lò đang ụn khói un muỗi.
1 triệu người có thể bị tước quy chế tạm trú tại Mỹ
1 triệu người có thể bị tước quy chế tạm trú tại MỹNhờ thế đa số 6-3 nghiêng về phe bảo thủ, Tòa Tối cao Mỹ sáng qua (giờ VN) đã công bố 2 phán quyết mở đường cho chính quyền liên bang tước quy chế cư trú tạm thời của hơn 1 triệu người tại Mỹ và ngăn chặn dòng người nhập cư theo đường biên giới, theo Đài CNN.
Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật - Vì sự phát triển chung của tỉnh
Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật - Vì sự phát triển chung của tỉnhTrong suốt nhiệm kỳ qua, đội ngũ trí thức, nhà khoa học tỉnh nhà luôn giữ vai trò quan trọng trong việc tạo ra những giá trị mới, đóng góp vào sự phát triển kinh tế - xã hội. Với phương châm “Đoàn kết - Trí tuệ - Đổi mới - Phát triển”, nhiệm kỳ 2020-2025 ghi dấu nhiều kết quả nổi bật của Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật (Liên hiệp Hội) tỉnh trong công tác tập hợp đội ngũ trí thức, tư vấn phản biện, chuyển giao tri thức khoa học và thúc đẩy phong trào sáng tạo kỹ thuật.

Kiên gạt tay ra:

- Tiền nong gì, anh có tiền mà. Em giữ lấy mà lo đám cưới.

3. Đêm trước ngày cưới, Tú quay lại ngôi nhà cũ ở quê để lấy một số giấy tờ cá nhân còn sót lại trong chiếc rương gỗ của gia đình - chiếc rương mà từ nhỏ anh em vẫn gọi là “kho báu của anh Kiên” vì lúc nào cũng khóa chặt. Hôm nay, Kiên đi vắng vì bận sửa một chiếc xe chết máy dọc đường cho khách. Chiếc rương không khóa, chìa khóa vẫn cắm hờ trên ổ.

Tú mở rương. Bên trong không có tiền bạc gì quý giá. Chỉ có những món đồ chơi bằng gỗ cũ kỹ Kiên đẽo cho các em ngày nhỏ, những tấm bằng khen học sinh giỏi của Tú được ép plastic cẩn thận. Và ở dưới đáy rương là một cuốn sổ tay bìa da đã sờn rách, kẹp một tờ báo ố vàng từ mười lăm năm trước.

Tú tò mò mở tờ báo ra. Đó là trang tin giáo dục của tỉnh, tiêu đề đập vào mắt Tú: “Nghị lực phi thường của chàng thủ khoa nghèo đất học”. Trên ảnh là khuôn mặt non nớt, rạng rỡ của Kiên mười lăm năm trước, ánh mắt đầy hoài bão.

Tú bàng hoàng. Tú chưa nghe ai nói anh Kiên từng đỗ thủ khoa. Anh chỉ nhớ năm đó, anh Kiên bảo anh không thích đi học nữa, thích làm thợ sửa xe cho nhanh có tiền.

Tú vội vàng mở cuốn sổ tay ghi chép của anh trai. Từng dòng chữ viết tay nắn nót của Kiên hiện ra qua những mốc thời gian:

“Ngày… tháng… năm 2011: Hôm nay nhận giấy báo tử của cha, trời đất như sụp đổ. Mẹ khóc ngất liên miên. Thằng Tú còn quá nhỏ để hiểu thế nào là mồ côi. Mình phải cứng rắn lên thôi”.

“Ngày… tháng… năm 2012: Nhận giấy báo trúng tuyển Đại học Bách khoa, mình là thủ khoa. Cả xóm đến chúc mừng, mẹ cười ra nước mắt. Nhưng tối nay, thằng Tú lên cơn sốt co giật. Bác sĩ bảo nó bị biến chứng suy thận nặng, phải chạy chữa dài ngày, chi phí rất lớn. Tiền đâu ra bây giờ? Nếu mình đi học, ai nuôi ba đứa em? Ai cứu thằng Tú? Trường học thì năm sau, đời sau có thể học lại. Nhưng mạng sống của em trai thì chỉ có một. Xin lỗi cha, con phải cất ước mơ của con đi rồi”.

“Ngày… tháng… năm 2018: Hôm nay gom đủ tiền gửi cho thằng Tú nộp học phí học kỳ đầu. Tiệm đông khách, mình thức đến 2 giờ sáng để rã máy chiếc xe tải. Tay bị bỏng dầu nhớt, rát quá. Nhưng nghĩ đến việc thằng Tú được ngồi trong giảng đường mát mẻ, mình lại thấy hết đau. Đôi bàn tay này có bẩn thỉu, đen đúa một chút cũng được, miễn là cuộc đời của các em được trắng trẻo, sạch sẽ…”.

Cột nhà như rung chuyển trước mắt Tú. Những dòng chữ nhòe đi. Tú quỳ sụp xuống bên chiếc rương gỗ, hai tay ôm lấy ngực, khóc nghẹn ngào.

Hóa ra, không phải anh Kiên thích mùi dầu mỡ bẩn thỉu. Hóa ra, học vị thạc sĩ của Tú, bộ quần áo sơ mi trắng tinh khôi Tú đang mặc và cả mạng sống này… tất cả đều được đánh đổi bằng thanh xuân, bằng xương máu và cả ước mơ bị xé nát của người anh cả. Vậy mà, Tú lại vừa chê bai đôi bàn tay ấy, vừa đẩy người đàn ông vĩ đại nhất đời mình vào góc tối, chỉ vì một chút sĩ diện hão huyền trước nhà vợ giàu sang.

4. Ngày cưới. Khách sạn năm sao lộng lẫy trong ánh đèn pha lê và tiếng nhạc du dương. Quan khách hai họ quần áo là lượt, cười nói rộn ràng. Tú đứng trên sân khấu trong bộ tuxedo đen lịch lãm, bên cạnh là người vợ xinh đẹp. Nhưng ánh mắt anh không hướng về phía quan khách sang trọng mà liên tục đảo quanh phòng cưới.

Cuối cùng, Tú nhìn thấy Kiên. Kiên mặc bộ vest cũ mượn của chú Hai, rộng thùng thình, đứng nép tận phía sau cánh cửa ra vào, gần hàng ghế của những người phục vụ. Anh đứng đó, nhìn em trai bằng ánh mắt ngập tràn niềm vui và sự tự hào, hai bàn tay thô kệch đan chặt vào nhau để giấu đi viền móng tay đen kịt. Đến phần nghi lễ đại diện nhà trai phát biểu. Người MC lịch lãm cầm micro:

- Sau đây, xin trân trọng kính mời đại diện họ nhà trai, chú của chú rể, lên có đôi lời phát biểu.

Chú Hai chuẩn bị đứng dậy, nhưng Tú đột nhiên bước lên, nhẹ nhàng đón lấy chiếc micro từ tay MC. Anh nhìn thẳng xuống góc cuối khán phòng, giọng run run nhưng vang rõ:

- Xin lỗi tất cả quý vị quan khách. Hôm nay, người đại diện cho gia đình tôi không phải là chú Hai. Tôi muốn mời một người đặc biệt nhất cuộc đời mình lên sân khấu. Đó là anh Kiên, anh trai cả của tôi.

Cả hội trường xôn xao. Ba mẹ vợ Tú nhíu mày ngơ ngác.

Bỉ: Bổ nhiệm Lãnh sự danh dự Việt Nam tại Antwerp
Bỉ: Bổ nhiệm Lãnh sự danh dự Việt Nam tại AntwerpÔng Van Gestel - Lãnh sự danh dự Việt Nam tại Antwerp, sẽ có nhiều đóng góp thiết thực trong việc thúc đẩy quan hệ Việt Nam-Bỉ, hỗ trợ kết nối kinh tế, thương mại và bảo hộ công dân Việt Nam tại khu vực.
Nghệ sỹ người Bỉ mang “hơi thở Việt Nam” tới Brussels
Nghệ sỹ người Bỉ mang “hơi thở Việt Nam” tới BrusselsMỗi tác phẩm được thể hiện trên chất liệu khác nhau, từ tranh sơn dầu, tranh vẽ phấn, tranh thêu, tranh ghép vải đến ảnh chụp màu và đen trắng nhưng đều thống nhất về cảm xúc: tình yêu với Việt Nam.
Bỉ sẽ hỗ trợ Việt Nam khắc phục hậu quả chất độc da cam
Bỉ sẽ hỗ trợ Việt Nam khắc phục hậu quả chất độc da camChính phủ Bỉ sẽ hỗ trợ Việt Nam triển khai xử lý các khu đất bị ô nhiễm dioxin, thành phần cực độc trong chất khai quang hóa học từng được sử dụng trên diện rộng trong chiến tranh.

Tú bước xuống khỏi bục sân khấu, đi qua hàng trăm ánh mắt kinh ngạc, tiến thẳng về phía cuối khán phòng. Tú dừng lại trước mặt Kiên, người lúc này đang đứng trân trối, mặt tái mét vì hoảng hốt.

- Tú… em làm cái gì vậy? Lên trên kia đi em… - Kiên nói thầm, giọng hốt hoảng, cố lùi lại phía sau.

Tú không nói gì. Anh quỳ sụp xuống ngay trước mặt anh trai, trước sự bàng hoàng của toàn bộ khách mời trong đám cưới. Tú nắm lấy đôi bàn tay thô ráp, chai sần và đen kịt vết dầu nhớt của Kiên, áp lên má mình, nước mắt tuôn rơi:

- Anh Kiên... em xin lỗi! Đôi bàn tay này đã cứu mạng em, đã nuôi em thành người. Nếu không có sự hy sinh của anh, em chẳng là gì của ngày hôm nay cả. Em đã ích kỷ, đã khốn nạn khi muốn giấu anh đi. Xin anh tha lỗi cho đứa em tội lỗi này... Anh ơi, lên sân khấu với em, làm đại diện cho em, anh nhé!

Kiên đứng lặng người. Nước mắt người đàn ông ba mươi lăm tuổi vốn dạn dày sương gió bấy lâu nay bỗng chốc trào ra. Anh đỡ em trai đứng dậy, lấy vạt áo vest lau nước mắt cho nó:

- Kìa Tú… ngày vui của em… đừng khóc. Anh lên, anh lên với em.

Tú nắm chặt tay Kiên, dắt anh bước đi giữa sảnh đường hoa lệ. Kiên bước đi, lưng hơi còng xuống, đôi bàn tay đen kịt nổi bật trên nền vải vest mượn rộng thùng thình. Nhưng trong khoảnh khắc đó, không một ai trong hội trường cười nhạo anh nữa. Người ta nhìn thấy trên đôi bàn tay ấy là hào quang của sự hy sinh vĩ đại nhất - hào quang của tình thâm ruột thịt.

Bên ngoài cửa kính khách sạn, một vài hạt mưa đầu mùa bắt đầu rơi. Cát bụi trên đường quốc lộ ngoài kia sẽ được gột rửa sạch sẽ, giống như mọi lỗi lầm và sự vô tâm của tuổi trẻ đều có thể được chữa lành, miễn là người ta còn kịp nhận ra và quay về nép dưới bóng mát của gia đình./.

Tăng Hoàng Phi

Nguồn: https://baotayninh.vn/bong-mat-tinh-tham-150366.html

Xu hướng theo chủ đề

Xu hướng theo chuyên mục

Nhiều người đọc

Google Trends

Cùng tác giả

Di sản

Nhân vật

Doanh nghiệp

Thời sự

Hệ thống Chính trị

Địa phương

Sản phẩm

Happy Vietnam
Nhà là nơi nụ cười ở lại.

Nhà là nơi nụ cười ở lại.

Đồng đội

Đồng đội

Hát Thuyền Quan Họ Ngày Xuân

Hát Thuyền Quan Họ Ngày Xuân