Một nền kinh tế hiện đại không thể tiếp tục dựa quá lâu vào cách quản lý doanh thu theo ước đoán, thỏa thuận và kinh nghiệm.

Nhưng thực tế những tháng đầu triển khai cũng cho thấy, mục tiêu đúng chưa có nghĩa là cách thực hiện đã tối ưu.

Như đã phản ánh trong bài 1, nhiều hộ kinh doanh lúng túng với hóa đơn, phần mềm, kê khai, chứng từ; có người tạm dừng kinh doanh, sa thải người làm công,… không phải vì họ muốn né thuế, mà vì họ sợ làm sai có thể gặp rủi ro pháp lý.

Từ đề xuất thuế cố định của Hiệp hội Doanh nghiệp nhỏ và vừa Việt Nam đến kinh nghiệm của Tổ chức hợp tác và phát triển kinh tế (OECD) về các chế độ thuế đơn giản cho doanh nghiệp siêu nhỏ, một câu hỏi đáng được đặt ra: Liệu đơn giản hóa thủ tục có phải là cách để Nhà nước thu được nhiều hơn, bền vững hơn?

Thuế cố định - một lối đi khác sau thuế khoán

Từ thực tế đó, Hiệp hội Doanh nghiệp nhỏ và vừa Việt Nam đề xuất Chính phủ nghiên cứu chính sách thuế cố định đối với hộ kinh doanh, cá nhân kinh doanh có doanh thu từ 1-3 tỷ đồng mỗi năm.

Điểm cần nhấn mạnh là đây không phải đề xuất quay lại thuế khoán trước đây. Theo cách tiếp cận của Hiệp hội, thuế cố định có thể được xác định bằng tỷ lệ hoặc bằng một số tiền do cơ quan thuế tính toán trên cơ sở dữ liệu, mức lợi nhuận bình quân của từng lĩnh vực, ngành nghề và quy mô kinh doanh.

Nói cách khác, nếu thuế khoán cũ không được hưởng ứng vì phụ thuộc nhiều vào ước lượng, thỏa thuận và cảm tính, thì thuế cố định mới cần được thiết kế trên nền tảng dữ liệu, công khai và có tiêu chí rõ ràng.