Một loài hoa dại đỏ rực anh đưa từ rừng về trồng trước nhà. Thoạt nhìn như loài Hướng Dương, cũng na ná như Thược Dược, nhưng không phải. Cây này sinh trưởng kỳ lạ hơn. Đối với nó, ánh nắng là nguồn năng lượng không thể thiếu, là chìa khóa của sự sống, tưới tắm sự sống. Thật lạ, cái nắng gay gắt miền Trung càng khiến hoa càng rực rỡ, chúm chím môi son, khi các loài khác đang khô héo. Chị gọi tên Bông khát nắng. Anh mỉm cười đồng ý như một lẽ thường tình. Ừ thì Bông khát nắng, kiểu như bông súng, hay điên điển vậy thôi. Tên rất miền Nam. Mà từ xưa vẫn thế, áp đặt của chị luôn được anh đồng tình không điều kiện, không một lời phản biện.

Εικονογράφηση: LE NGOC DUY
Chuyến tàu giáp Tết vào Nam vắng khách. Chắc chắn rồi, đa phần người lao động đầu năm rời quê hương vào Nam làm ăn, cuối năm trở về quê sum vầy với gia đình nên vé tàu chiều Nam - Bắc phải đặt trước vài tháng, còn chiều Bắc - Nam chỉ lưa thưa vài người. Vậy nên cô nhân viên bán vé nhìn chị cười đon đả: Em lên toa nào cũng được, ngồi ghế nào cũng xong. Mệt thì đến toa giường nằm mà ngủ, cả đoàn tàu chẳng mấy người đâu.
Η επιλογή της να ταξιδέψει με τρένο δεν ήταν τυχαία. Σηματοδότησε το τέλος μιας σύνδεσης με αυτή τη γη και τους ανθρώπους της. Πριν από πολύ καιρό, σε αυτόν ακριβώς τον σιδηροδρομικό σταθμό, την είχε υποδεχτεί αδιάφορα και έτσι ξεκίνησε η ιστορία αγάπης τους. Αυτή η γη, γεμάτη ήλιο και αέρα, της έδειξε μια χώρα με ανθρώπους του νοτιοβιταμεζάνικου πνεύματος, γνωστούς για την ιπποτική τους φύση.
Rồi chị yêu tự bao giờ, yêu nắng, yêu gió, tình yêu như thấm vào từng thớ thịt của chị, như có thể nắm lấy, vuốt ve. Chị yêu từng miền tên gọi bi thương của chiến tranh, từng nỗi đau chia cắt của dòng sông hiền hòa, từng bông cúc dại ven đường...Yêu như chưa bao giờ được trải lòng đến thế. Và bây giờ, thời khắc giao thoa đất trời, người người sum vầy thì con tàu hoàn thành sứ mệnh kỳ lạ mang chị trở lại miền Nam như một vòng luân hồi kiếp nhân sinh. Chị gọi nó là duyên định mệnh.
Tiếng còi tàu kéo từng hồi dài rồi rùng rùng chuyển mình trườn đi. Đoàn người đưa tiễn xa dần, tất nhiên không có anh trong số đó. Lần đầu tiên anh đón em tại sân ga này, thì phải tiễn em đi lần cuối chứ? Nhưng bây giờ chắc anh đang đưa con đi học, mấy bố con lại tranh luận về vấn đề gì đó. Cu lớn thì thích môn lịch sử, bé út thích tranh luận về văn học nên anh phải thường dung hòa câu chuyện.
Tối trước khi lên tàu, chị đến nhà anh - miền quê cách thành phố không xa. Ngôi nhà lợp ngói ba gian lọt thỏm giữa bạt ngàn cây ăn quả. Có một thời gian chị chuyển về đây sống với anh nhưng cuối cùng phải lên nhà cũ ở thành phố để dành nhiều thời gian cho việc tu tập. Anh có đam mê sưu tầm các loài cây ăn quả đưa về trồng khắp vườn.
Thực tình chị từng muốn hướng anh theo con đường mình đã chọn nhưng tự thấy anh đa cảm, khó buông bỏ cảm xúc bản thân nên thôi. Anh kể lúc nhỏ từng mang theo lon gạo chạy theo gần cây số để cho bà ăn xin. Có lần đi công tác đã vét đến đồng tiền cuối cùng cho một bà mẹ nghèo xóm núi gặp hoạn nạn, lúc về xe hết xăng giữa đường phải kêu cứu bạn bè.
Έπειτα, μπλέχτηκε στις ανησυχίες της καθημερινότητας. Αυτός ο άντρας δυσκολεύεται να αφήσει τα πάντα, πόσο μάλλον τον εαυτό του. Ξεκίνησε το μονοπάτι που είχε επιλέξει, μαθαίνοντας να αγνοεί το σκεπτικό του βλέμμα και τις ανεπαίσθητες επιπλήξεις του. Σταδιακά, απομακρύνθηκε όλο και περισσότερο από το μονοπάτι του έγγαμου βίου, εστιάζοντας όλη του την ενέργεια στα παιδιά, ακριβώς όπως το είχε σχεδιάσει.
Chị chọn một góc khuất để quan sát. Trong nhà đang ăn cơm tối, chị nghe rõ tiếng con bé út gọi ba, tiếng thìa bát chạm leng keng, rồi tiếng quạt nước kêu rù rù. Thằng anh lớn con chị có thói quen dùng quạt máy không kể trời nắng hay giá rét. Tiếng anh bảo ai đó bưng cơm cho mình. Anh lại thế rồi, hồi hai vợ chồng chung sống, chị nhiều lần cằn nhằn với anh kiểu ăn cơm trên bàn làm việc, nguồn cơn của nhiều căn bệnh. Sau này ly hôn, anh ở với con bé út dưới này, thỉnh thoảng chị vẫn nhắn tin nhắc.
«Άσε το», της είπε η δασκάλα.
Thầy nói kiếp của chị trước kia là cung nữ hầu hạ trong cung. Trùng hợp thật, trong cơn mơ mỗi đêm chị đều thấy mình và công chúa bị một toán người truy sát. Rồi thầy nói chị có nhân duyên trời định, phải tu tập, phải buông bỏ, buông bỏ hết tất cả người thân ruột thịt, lễ nghi thờ cúng tổ tiên. Trước kia chưa gặp thầy, chị đã thấy cuộc sống quá ư phiền phức. Tại sao cứ vướng vào sân si, ái nộ đời thường, rồi tự ôm lấy khổ đau? Tại sao phải sống cuộc sống đó?
Κάποτε ομολόγησε ότι δεν ήταν νοικοκυρά. Δεν ήθελε να αφιερώνει πολύ χρόνο σε αυτή την άχαρη δουλειά. Το ίδιο ίσχυε και για την οικογενειακή ζωή. Σε έκανε να νιώθεις ασήμαντος μπροστά σε έναν άπειρο κόσμο .
«Πρέπει να απελευθερωθείς», της είπε η δασκάλα.
Κάποιος της ζήτησε να βοηθήσει στην αναθεώρηση μιας ποιητικής συλλογής πριν από την έκδοσή της. Τα ποιήματά του ήταν πάντα βαθιά προβληματισμένα, επιβαρυμένα από ένα αίσθημα υποχρέωσης απέναντι στη ζωή και τους ανθρώπους, και ως εκ τούτου τους έλειπε μια κάποια κομψότητα.
«Πρέπει να αφήσεις τα πράγματα πίσω σου, αγαπητή μου, μόνο τότε θα βρεις ηρεμία», είπε στον συγγραφέα. Εκείνος συλλογίστηκε, γνωρίζοντας την αλήθεια αλλά σίγουρος ότι δεν μπορούσε να το κάνει. «Ω, Θεέ μου, γιατί όλοι πρέπει να υποφέρουν τόσο πολύ;» αναστέναξε.
«Είμαστε σχεδόν στη σήραγγα», είπε κάποιος. «Κοιτάξτε το όρος Χάι Βαν, δεν είναι πανέμορφο;» Το τρένο, σαν γιγάντιος πύθωνας, κουλουριάστηκε σφιχτά γύρω από το ορεινό πέρασμα. Σε αυτή την εκπληκτική καμπύλη, όλοι οι επιβαίνοντες είχαν μια σπάνια στιγμή να θαυμάσουν πλήρως ολόκληρο το σχήμα του μακριού τρένου που ορμούσε μέσα στα σύννεφα.
Τότε η ατμομηχανή σφύριξε πριν μπει με ορμή στη σκοτεινή σήραγγα. Το σκοτάδι κατάπινε κάθε βαγόνι του τρένου.
«Η άμαξα μου σχεδόν έφτασε», αναστέναξε, με βαριά καρδιά. Κοίταξε γύρω της το τοπίο· ο ήλιος έριχνε ζεστές ακτίνες μέσα από τα σύννεφα που παρασύρονταν πάνω από τις βουνοκορφές.
Ο χρόνος φαινόταν να έχει σταματήσει. Ήταν παγιδευμένη ανάμεσα σε δύο μισά του κόσμου, και σε λίγα δευτερόλεπτα θα βυθιζόταν στον κόσμο του σκότους. Εκείνη τη στιγμή, ένιωσε ξαφνικά μια βαθιά λαχτάρα για το «Λουλούδι που Διψάει για τον Ήλιο», το λουλούδι που είχε ονομάσει.
Μιν Αν
Πηγή






Σχόλιο (0)