Ở tầng sâu hơn, đó là một lựa chọn văn hóa: Lựa chọn sống hài hòa với thiên nhiên, tiêu dùng có trách nhiệm, phát triển không đánh đổi môi trường và đặt hạnh phúc con người vào trung tâm của mọi quyết sách.

Có những buổi sáng, đi qua một con phố sau cơn mưa ở Hà Nội, nhìn những hàng cây rũ nước, mặt đường sạch hơn, bầu trời trong hơn, ta bỗng nhận ra rằng sự bình yên của một đô thị không chỉ đến từ những tòa nhà cao tầng hay những tuyến đường rộng mở. Nó đến từ màu xanh còn được giữ lại, từ dòng sông không bị lãng quên, từ một khoảng công viên đủ cho trẻ nhỏ chạy chơi, từ thói quen không xả rác, từ một người lặng lẽ nhặt chiếc túi nilon bên hồ, từ một gia đình bắt đầu phân loại rác trong căn bếp nhỏ của mình.

Những điều ấy tưởng nhỏ, nhưng lại là nền móng của một chuyển động lớn: chuyển động từ phát triển bằng khai thác sang phát triển bằng gìn giữ; từ tăng trưởng dựa vào tiêu dùng lãng phí sang tăng trưởng dựa vào trách nhiệm; từ coi môi trường là phần phụ của kinh tế sang coi môi trường là điều kiện sống còn của con người.

Trong bài viết “Vì một nền văn minh sinh thái, một Việt Nam xanh và một đại dương hòa bình, bền vững”, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nhấn mạnh yêu cầu xây dựng một xã hội biết làm giàu trong giới hạn sinh thái, coi thiên nhiên là điều kiện tồn tại, là tài sản quốc gia và là di sản của các thế hệ mai sau; bài viết cũng đặt môi trường an toàn và đại dương hòa bình, bền vững trong mối quan hệ với phát triển, an ninh, công bằng, đạo đức và sự trường tồn quốc gia.