Giữa nhịp sống hiện đại, có những lúc tôi chỉ muốn tìm về một nơi thật bình yên để nghe tiếng gió, ngửi mùi đất và chạm vào những điều xưa cũ. Và rồi, trong một lần ghé thăm Vĩnh Long, tôi tìm đến Làng gốm Tư Buôi (tọa lạc tại số F55, khu Minh Linh, phường Thanh Đức, tỉnh Vĩnh Long)- một không gian mộc mạc như đưa tôi trở lại những ngày thơ bé.
![]() |
| Làng gốm Tư Buôi tái hiện một miền ký ức thân quen của làng quê xưa. |
![]() |
| Trong không gian đậm chất làng quê, các loại chè và bánh dân gian được bày bán, gợi nhớ hương vị quê xưa. |
![]() |
| Chiếc xuồng chở đầy trái cây được trưng bày tại Làng gốm Tư Buôi, gợi nhắc nét đặc trưng của miền sông nước. |
![]() |
| Những dãy hàng quán nối tiếp nhau tạo nên không gian gợi nhớ bức tranh làng quê mộc mạc, thấm đẫm hồn quê. |
![]() |
| Vào những ngày lễ, Tết và dịp cuối tuần, Làng gốm Tư Buôi trở thành điểm đến thu hút đông đảo du khách. |
Làng gốm mở cửa phục vụ du khách từ 7-17 giờ hàng ngày. Ngay từ cổng vào, cảm giác đầu tiên của tôi là sự thân quen. Mái ngói đơn sơ, lu nước, chum gốm xếp gọn bên hiên, những góc nhỏ được bài trí như một miền ký ức thu nhỏ. Tôi bắt gặp những gia đình đang chụp ảnh, trẻ nhỏ chạy lon ton giữa khoảng sân quê, người lớn ngồi nhâm nhi cà phê dưới bóng mát. Làng gốm không chỉ là điểm tham quan mà còn là nơi để mỗi người tìm lại ký ức tuổi thơ qua những hình ảnh tái hiện khung cảnh xưa giản dị, gần gũi.
Điểm khiến tôi ấn tượng nhất chính là trải nghiệm làm nghệ nhân làng nghề gốm. Lần đầu tiên tự tay chạm vào đất sét mềm, tôi cảm nhận rõ sự mát lạnh và mùi thơm ngai ngái đặc trưng của đất. Dưới sự hướng dẫn tận tình, tôi thử nắn một chiếc chén nhỏ. Ban đầu còn lóng ngóng, đất méo mó, nhưng rồi dần dần, đôi tay quen nhịp, từng vòng xoay trở nên mềm mại hơn. Khi sản phẩm hoàn thành, dù chưa thật hoàn hảo, tôi vẫn thấy vui như vừa tạo ra một điều gì đó rất riêng của mình.
Có lẽ, chính khoảnh khắc ấy làm tôi hiểu vì sao hoạt động này thu hút không chỉ trẻ em mà cả người lớn. Trong nhịp sống công nghệ, việc được ngồi yên, tập trung vào một khối đất thô mộc và kiên nhẫn tạo hình cho nó là một trải nghiệm đáng quý.
Không khí “chợ quê” trong làng gốm càng làm không gian thêm rộn ràng. Tôi dạo một vòng, thưởng thức bánh bò, bánh lá, bánh chuối, bánh da lợn, rồi thử bánh xèo ốc hến củ hủ dừa nóng hổi. Hương thơm của gà nấu ớt hiểm, vị béo của bánh tằm bì, vị ngọt mát của chè quê… tất cả hòa quyện thành một bức tranh ẩm thực đậm chất miền Tây.
Sau một vòng dạo chợ, tôi chọn ngồi lại quán cà phê trong khuôn viên, gọi một ly nước mát, lặng nhìn dòng người qua lại và tận hưởng cảm giác bình yên hiếm có. Sự kết hợp giữa trải nghiệm thủ công truyền thống và ẩm thực dân gian đã giúp nơi đây dần trở thành điểm đến du lịch cộng đồng hấp dẫn của Vĩnh Long.
Rời Làng gốm Tư Buôi khi chiều xuống, tay tôi vẫn còn vương chút bụi đất, lòng lại đầy ắp những cảm xúc khó gọi tên. Một buổi sáng chạm tay vào đất, một buổi trưa dạo chợ quê, một buổi chiều ngồi nghe gió thổi qua mái lá- hành trình ấy không chỉ là chuyến đi chơi cuối tuần, mà là chuyến trở về với ký ức thân quen.
Và có lẽ, giữa lòng đô thị đang đổi thay từng ngày, những nơi như Làng gốm Tư Buôi chính là khoảng lặng cần thiết, để mỗi người có thể chậm lại, lắng nghe mình và tìm về chút bình yên giản dị.
Bài, ảnh: HỮU THOẠI
Nguồn: https://baovinhlong.com.vn/van-hoa-giai-tri/202602/ky-uc-mien-que-giua-long-do-thi-ba0330f/












Bình luận (0)