Vietnam.vn - Nền tảng quảng bá Việt Nam

Nhấp ngụm... cà phê đường tàu

VHXQ - Cà phê đường tàu - đúng như tên gọi, là nơi du khách vừa thưởng thức cà phê, vừa ngắm mỗi chuyến tàu qua...

Báo Đà NẵngBáo Đà Nẵng03/01/2026

Háo hức nhìn tàu ngang qua. Ảnh: Xuân Hà

Trước khi đưa tôi đến điểm cà phê đường tàu, anh bạn tôi đã cẩn thận tìm hiểu lịch giờ tàu đi qua khu Phùng Hưng - Trần Phú (quận Hoàn Kiếm cũ). Anh bảo, muốn cảm nhận trọn vẹn cà phê đường tàu thì phải biết chờ và kiên nhẫn đợi. Mỗi chuyến tàu đi qua là một lát cắt rất riêng của Hà Nội.

Vài chiếc bàn thấp kê sát tường, ghế nhựa san sát. Cà phê phin nhỏ giọt chậm rãi, mùi cà phê quyện với mùi cũ kỹ đường ray và khu phố cũ.

Du khách ngồi kín quán xá, phần đông là người nước ngoài. Có người nhâm nhi cà phê, có người gọi thêm thức uống khác. Đặc biệt, bia Hà Nội - thứ đồ uống tưởng chừng chẳng liên quan, nhưng lại rất hợp với cái lạnh mùa đông và không khí hoài niệm nơi này.

Điều khiến tôi chú ý là những chiếc nắp chai bia mà du khách cẩn thận đặt lên đường ray. Nhìn cái cách họ chờ đợi, háo hức như những đứa trẻ sắp được chứng kiến một trò chơi thú vị của thời thơ ấu. “Souvenir” một du khách mỉm cười nói, giải thích rằng họ muốn mang về một mảnh ký ức rất riêng của Hà Nội.

Rồi tiếng loa phóng thanh vang lên, đều đều nhưng dứt khoát, báo hiệu tàu sắp tới. Anh bạn Hà Nội gốc khẽ nhắc tôi đứng dậy, lùi vào phía trong.

Với anh, đó là phản xạ quen thuộc của người đã chứng kiến con đường này tồn tại hàng chục năm, nơi sinh hoạt đời thường luôn phải nhường chỗ cho đường ray mỗi khi tàu về.

Chủ quán nhắc mọi người đứng dậy, di chuyển ghế, lùi ra xa, giữ khoảng cách an toàn. Cả con phố nhỏ bỗng trở nên rộn ràng tiếng cười nói của du khách. Mọi người đứng nép sát tường, cách đường ray hơn một mét. Khoảng cách đủ an toàn, nhưng vẫn đủ gần để trong tầm tay với có thể chạm khẽ vào từng toa tàu lướt qua.

Nắp bia được đặt lên đường ray để chờ tàu qua cán, trở thành vật lưu niệm quý giá. ẢnH: Tấn Châu

Đoàn tàu xuất hiện và một phụ nữ cảnh giới an toàn cầm cờ đứng bên hông cửa toa tàu, ánh đèn pha vàng ấm quét một đường sáng trong đêm đông. Tiếng bánh sắt ôm đường ray nghe lạo xạo trong không gian chật hẹp, đoàn tàu chầm chậm đi qua mang theo cảm xúc của người đứng chờ.

Chỉ vài giây ngắn ngủi, nhưng đủ khiến tim đập rộn ràng, đủ để người ta ngẩn ngơ.

Tôi may mắn được trải nghiệm ba chuyến tàu đi qua trong đêm đông hôm ấy. Anh bạn tôi kể, tuyến đường sắt này được người Pháp xây dựng từ đầu thế kỷ 20, nối ga Hà Nội với khu vực phía bắc sông Hồng. Khi ấy, những ngôi nhà hai bên còn thưa thớt.

Theo năm tháng, phố xá mọc lên, người dân bám trụ ven đường ray, để rồi con tàu trở thành một phần không thể tách rời của đời sống đô thị.

Mỗi lần tàu đến là một lần cảm xúc dâng lên theo cách khác nhau: chuyến đầu tiên còn bỡ ngỡ và hồi hộp; chuyến thứ hai đã quen hơn nhưng vẫn không kém phần thích thú; đến chuyến cuối, khi phố đã khuya, cái lạnh sâu hơn, cảm giác hoài niệm lại rõ rệt hơn bao giờ hết.

Một đoạn phố được gọi thành Cà phê đường tàu. Ảnh: Xuân Hà

Âm thanh kèn kẹt, rền rền xa dần, những chiếc nắp chai bia đã bị cán dẹp tròn vo, in hằn dấu vết của bánh sắt. Du khách nhặt chúng lên, nâng niu như một món quà quý. Với họ, đó không chỉ là nắp chai bia Hà Nội vương vương mùi đặc trưng, mà còn là khoảnh khắc rất khác - khoảnh khắc được đứng giữa đời sống thường nhật của Hà Nội, chạm gần đến xưa cũ mà hiếm nơi nào lưu giữ được.

Nhìn những gương mặt vừa hồi hộp, vừa thích thú, anh bạn Hà Nội chậm rãi nói rằng, phải đến hơn chục năm trở lại đây, khi hình ảnh tàu chạy sát nhà dân lan truyền trên mạng xã hội, đoạn đường khoảng 300 - 400 mét này mới trở thành điểm đến du lịch đặc biệt.

Từ một không gian sinh hoạt thuần túy, nó bước vào bản đồ du lịch - như ký ức sống động về Hà Nội xưa. Với du khách quốc tế, cà phê đường tàu không đơn thuần là một điểm check-in. Nó là cảm giác được chạm vào quá khứ, nơi đường sắt thời thuộc địa vẫn len lỏi qua khu dân cư, nơi đời sống và hạ tầng cũ tồn tại song song, bình thản mà nhớ thương.

Khi tàu qua, mọi người lại ngồi xuống, tách cà phê nhỏ giọt cuối cùng, chai bia vẫn còn lạnh trong tay, phố nhỏ trở về nhịp điệu ban đầu. Nhưng dư âm thì còn nguyên vẹn, với tiếng tàu đêm và mùi cà phê thoang thoảng trong sương khuya...

Nguồn: https://baodanang.vn/nhap-ngum-ca-phe-duong-tau-3318203.html


Bình luận (0)

Hãy bình luận để chia sẻ cảm nhận của bạn nhé!

Cùng chủ đề

Cùng chuyên mục

Cùng tác giả

Di sản

Nhân vật

Doanh nghiệp

Thời sự

Hệ thống Chính trị

Địa phương

Sản phẩm

Happy Vietnam
Một chuyến đi

Một chuyến đi

Phát triển

Phát triển

Ánh sáng của Đảng

Ánh sáng của Đảng