Tôi và Võ Khắc Ðiệp, Hồ Việt Lai đi đường du kích, phải xuất phát trước. Mùa mưa đã bắt đầu, cỏ xanh mơn mởn, những ổ dòng dọc đong đưa trên hàng trâm bầu, dưới tán gừa dọc theo bờ kênh. Ba chúng tôi rời Cơi Nhì, xã Khánh Bình Tây, với hành trang nào là ba lô quần áo, ruột tượng gạo, chiếc ăng gô để nấu ăn, một ít muối tiêu, bột ngọt, bắt đầu cuốc bộ đường dài ước tính phải vài tháng. Với sức trẻ đầy nhiệt huyết, chúng tôi háo hức lên đường để khám phá điều mới lạ mà mình chưa trải qua.

Hai ngày bám trụ ở bên này lộ Cái Sắn để chờ giao liên, mỗi buổi sáng - chiều, chúng tôi xuống kênh tập bơi, chuẩn bị tâm thế sẵn sàng đối mặt và vượt qua hiểm nguy bởi trước đó đã có nhiều lần cán bộ, bộ đội ta qua đây bị địch chốt chặn, bao vây, thậm chí có đồng chí hy sinh. Dân sinh sống trên tuyến lộ này toàn là người Công giáo được Ngô Ðình Diệm lùa vào ở hồi năm 1954, với luận điệu “Chúa đã vào Nam”, bị nhồi nhét những tư tưởng chống Cộng mù quáng; nhà này cách nhà kia khoảng 5-7 m, trước mặt nhà có hàng rào thép gai cao khoảng 1 m; cứ cách 1 cây số là có đồn địch. Trong hoàn cảnh hiểm nguy như thế, chúng tôi đã an toàn vượt qua con lộ: dù mang túi vật dụng trên lưng nặng hơn 10 kg nhưng nhảy qua hàng rào gọn hơ, rồi lại nối nhau bì bõm qua mương lộ. Cũng may, ngay đêm hè trời trong, nhiều sao chiếu sáng rất rõ nên không sợ đứt đuôi.

Qua con lộ an toàn, căng thẳng được giải toả, nhưng chúng tôi còn phải vượt qua cánh đồng dài khoảng 20 km để đến khu Tràm Dưỡng trước khi trời sáng. Ðây là khu rừng tràm thưa; những chỗ có tán khép kín, giúp che mắt được bọn "đầm già", máy bay OV-10 và trực thăng ''cán gáo" của địch, cũng như có thân cây chịu được đầu võng, đã trở thành "túi chứa" quân đi, đón quân đến - chốt quan trọng của tuyến vận tải chiến lược qua biên giới Campuchia, nối mạch với đường Trường Sơn huyền thoại.