Chị Linh (bìa trái) và các chị làm tình nguyện cho bữa ăn 0 đồng đang sơ chế rau củ - Ảnh: PHƯƠNG QUỲNH
Ngày mà chị Phạm Nguyệt Linh (42 tuổi, quê Kiên Giang cũ) thấy như đất trời sụp đổ khi nhận được kết quả đứa con gái vừa tròn 4 tháng tuổi của mình bị ung thư tuyến tụy.
Licząc na ostateczność, pani Linh pospiesznie zabrała dziecko do Szpitala Onkologicznego w Ho Chi Minh City na leczenie. Miesięczne koszty leczenia, przekraczające 20 milionów VND (w 2014 roku), stanowiły znaczną sumę dla nauczycielki przedszkola w tej prowincji. Aby zaoszczędzić jak najwięcej, codziennie korzystała z posiłków charytatywnych.
Nhưng chẳng có phép màu nào xảy ra khi lần phẫu thuật cuối cùng thất bại vào năm 2018. Bé Quỳnh Như con chị đã ra đi, về nơi không còn những đớn đau của bệnh tật. Ôm đứa con bé bỏng trong lòng trên chuyến xe về quê, chị Linh tan nát cõi lòng.
Cha con tôi rất trân trọng và biết ơn sự giúp đỡ của mẹ Như. Mỗi phần cơm không chỉ giúp no bụng, mà còn là tấm lòng của những người hảo tâm cùng với mẹ Như gói ghém trong đó.
Anh HOÀNG DŨNG (32 tuổi, quê Ninh Thuận cũ), phụ huynh bệnh nhi, chia sẻ
Lập bếp ăn 0 đồng để cảm ơn đời
Không lâu sau khi con mất, vợ chồng chị chia tay vì những bất đồng không thể hàn gắn. Chị càng thêm hụt hẫng, chông chênh không biết phải bấu víu vào đâu.
"Để động viên các bé bị bệnh như con mình và cũng muốn quay lại thăm nơi hai mẹ con từng lưu lại nhiều kỷ niệm nên tôi quyết định nấu cơm từ thiện. Đó cũng là cách để cảm ơn những người đã cưu mang mẹ con tôi đi qua những tháng ngày khốn khó giữa Sài Gòn", chị Linh chia sẻ.
Chị khởi đầu hành trình thiện nguyện bằng chính số tiền bệnh viện trả lại sau khi tất toán mọi chi phí. Mỗi tuần 2 lần chị tự tay nấu khoảng 50 suất ăn rồi vào bệnh viện phát cho các bé.
"Mỗi lần vào bệnh viện phát cơm, nhìn lại chiếc giường hai mẹ con đã gắn bó, tôi lại không cầm được nước mắt. Cứ như con mình vẫn còn đâu đó, những cảm xúc vẫn vẹn nguyên", người mẹ nghẹn ngào.
Początkowo planowała gotować, dopóki nie skończą jej się pieniądze. Niespodziewanie wiele osób dowiedziało się o jej inicjatywie i regularnie ją wspierało, więc jej „bezpłatna kuchnia” działa już od wielu lat.
Podczas pandemii hojny darczyńca przekazał wystarczająco dużo pieniędzy, aby utrzymać kuchnię przez miesiące. Następnie inna osoba, widząc, że wynajmowany pokój Linh zawsze wypełniał się dymem i płomieniami, gdy gotowała, zaoferowała jej przestronny dom w niskiej cenie, położony na samym początku alejki, aby ułatwić jej gotowanie dużych ilości jedzenia.
"Người Sài Gòn luôn bao dung, nhân ái. Họ không chỉ rộng lòng đỡ nâng, sẻ chia với những mảnh đời bất hạnh mà còn hết mình ủng hộ người khác làm từ thiện bằng cách này hay cách khác", chị Linh trân trọng cho biết.
Đến nay, bếp Mẹ Như (mọi người gọi theo tên đứa con đã mất của chị Linh) hoạt động 5 ngày trong tuần, từ thứ hai cho đến thứ sáu. Mỗi lần nấu khoảng 500 suất ăn để phát cho tất cả những ai có nhu cầu chứ không riêng bệnh nhi ung thư.
Dù vậy chị Linh "bật mí" là mình không mấy khéo léo chuyện nấu nướng. Nhưng từ lúc đứng bếp, có nhiều người đến giúp, chỉ bảo thêm cho. Nhờ vậy mà đến nay gần như món nào chị cũng nấu được, bất kể chay hay mặn.
Chị Nguyệt Linh và bệnh nhi tại nhà lưu trú
Drugi dom dla chorych dzieci.
Thấu hiểu nỗi vất vả của những người làm cha mẹ khi đi tìm chỗ trọ, cùng gánh nặng chi phí ăn ở trong thời gian dài. Vào tháng 7-2023, chị Nguyệt Linh đã thành lập nhà lưu trú miễn phí cho các bệnh nhi ung thư gần cơ sở 2, BV Ung bướu TP.HCM.
Budynek składa się z 25 klimatyzowanych pokoi. Sam miesięczny czynsz za tę działkę wynosi ponad 30 milionów VND, nie wliczając innych wydatków, takich jak prąd, woda, jedzenie i leki.
„Sama mając dziecko chore na raka, chcę, aby schronisko było nie tylko miejscem, gdzie dzieci mogą odzyskać siły, ale także miejscem, gdzie rodzice znajdą pocieszenie, wsparcie i zachętę od innych osób w podobnej sytuacji. Każdy, zmagając się z trudnościami i niepowodzeniami przez długi czas w samotności, łatwo myśli negatywnie” – powiedziała Linh, jakby rozmawiając sama ze sobą.
Căn bếp chung ở đây lúc nào cũng có gạo, mì, thịt, cá, trứng, rau củ, trái cây… do chị Linh chuẩn bị sẵn để mọi người có mà dùng. Mỗi lần phụ huynh từ quê lên cũng thường mang nhiều thứ cây nhà lá vườn để góp thêm cho các bữa ăn.
„Rano rodziny zazwyczaj wstają wcześnie, aby przygotować posiłki do szpitala i zaoszczędzić pieniądze. Wieczorami wszyscy pomagają i cała rodzina je razem. Wieczorami ci, którzy mają czas, uczestniczą w przygotowywaniu jogurtu i flanu, aby zebrać fundusze. Wszyscy tutaj są równi, więc pomagamy sobie i wspieramy się nawzajem jak jedna wielka rodzina” – powiedziała Minh Ngoc (27 lat, z Ben Tre ), matka małego pacjenta, wyrażając wdzięczność.
Gắn bó cùng bệnh nhi ung thư trong thời gian dài, chị Nguyệt Linh nhận ra vì nhiều lý do mà ít có phụ huynh nào tổ chức sinh nhật cho con. Vậy là từ hơn hai năm nay, chị thường xuyên tổ chức chương trình "Điều ước đơn giản" để mừng các bé có ngày sinh trong tháng.
Trước đó cả tuần, chị Linh sẽ gặp riêng để tìm hiểu từng bé có ước mơ điều gì, mong có món quà nào. Rồi chị vận động các nhà hảo tâm góp sức để cùng thực hiện.
Mali wojownicy z K zawsze z entuzjazmem biorą udział w wydarzeniu, niezależnie od tego, czy są to urodziny ich przyjaciół, czy ich własne. Za każdym razem mogą oglądać występy, śpiewać, grać w gry, jeść pyszne jedzenie, otrzymywać ulubione prezenty i czerwone koperty z pieniędzmi w środku. Odbywają się tu również obchody Międzynarodowego Dnia Dziecka, Święta Środka Jesieni, Bożego Narodzenia i Księżycowego Nowego Roku.
"Lòng nhân ái của người dân thành phố đã nâng đỡ tôi"
"Sài Gòn cho tôi cơ hội được gặp gỡ những tấm lòng hào hiệp. Những con người ở miền đất này đã nêu gương cho tôi về lòng nhân ái, bao dung. Chính họ giúp tôi biết sống quên mình để sẻ chia và nâng đỡ nhiều hơn những mảnh đời còn khốn khó", chị Linh khẳng định.
Cũng theo chị Nguyệt Linh, mình làm tất cả chỉ mong phần nào đền đáp cái nghĩa, cái tình của những người Sài Gòn từng cưu mang, giúp đỡ mẹ con chị trong những ngày tháng ngặt nghèo, tuyệt vọng nhất trong đời.
"Nếu không có sự góp sức, chung tay của các nhà hảo tâm và nhất là những người dân trên mảnh đất hào sảng, nghĩa tình này có lẽ tôi đã không thể trụ được đến tận hôm nay" - chị Linh trầm ngâm.
Dzień po dniu pani Nguyet Linh niestrudzenie kontynuuje swoją podróż, niosąc miłość dzieciom cierpiącym na tę samą chorobę, co jej własne dziecko. Jednego dnia można ją zobaczyć zajętą zarządzaniem sprawami w schronisku, a następnego w środkowym Wietnamie, eskortującą rodzinę młodego pacjenta onkologicznego do miasta na leczenie. Pewnego ranka można ją zobaczyć gotującą w bezpłatnej kuchni, a po południu w Delcie Mekongu, gdzie uczestniczy w pogrzebie niedawno zmarłego dziecka chorego na raka. Marzy również o zapewnieniu bezpłatnego transportu, aby dzieci mogły wrócić do swoich rodzinnych miejscowości na pochówek.
"Tôi luôn cố gắng bù đắp cho các con nhiều nhất trong khả năng của mình, với căn bệnh hiểm nghèo này khó nói trước được gì. Nhìn các con hôm nay khỏe mạnh, vui vẻ vậy, nhưng ngày mai có khi con lại đi xa…", chị Linh nghẹn lời.
„Zrozumiałam, że im więcej dajesz, tym więcej otrzymujesz. W dniu, w którym straciłam dziecko z powodu raka, dziś setki dzieci nazywają mnie matką. Moja rodzina była rozbita, ale teraz mam ciepły i kochający dom w tym ukochanym mieście. Dlatego zawsze kocham i dzielę się z dziećmi chorymi na raka tak bardzo, jak tylko mogę, póki jeszcze mogę” – zapewniła Nguyet Linh.
PHUONG QUYNH
Nguồn: https://tuoitre.vn/nguoi-phu-nu-het-long-vi-cac-be-ung-thu-20250718233230585.htm







Komentarz (0)