Nó ngước mặt, hướng đôi hốc mắt sâu hoắm ra phía lộ đá nghe ngóng. Nắng rát mặt rồi mà chú ấy vẫn chưa đến. Đã ba ngày qua, từ sáng sớm tới chiều tối, nó cứ đứng ngoài hiên khắc khoải đợi mong như thế. Nếu tính luôn ba bữa rày thì nó đã thả được hai trăm lẻ tám cái bong bóng. Nhất định là mẹ nó sẽ trở về. Chú họa sĩ vẽ bong bóng đã đoan chắc với nó như vậy.
Mỗi sáng sớm, khi đi qua sân nhà, chú ấy đều dừng xe lại, quấn vào ngón tay nó một sợi dây buộc cái bong bóng bay căng tròn để giúp nó chuyển lời khấn nguyện đến các thiên thần. Hai trăm lẻ năm cái bong bóng bay lên trời xanh mang theo lời thầm thì của một trái tim bé nhỏ tội nghiệp: “Mẹ ơi hãy về với con!”.
Nó không biết khuôn mặt mẹ ra sao, vóc dáng mẹ thế nào, nhưng chắc chắn mẹ nó đẹp lắm, dịu dàng lắm và thương yêu nó nhiều lắm! Mẹ chẳng bao giờ bỏ rơi nó đâu. Có người mẹ nào lại đành lòng bỏ rơi núm ruột, bỏ rơi đứa con mình mang nặng đẻ đau. Nó nghe bà Tư bán chuối chiên trong xóm nói: không có gì bằng cơm với cá, không có gì bằng má với con. Radio đọc nhiều tin tức nhưng nó chỉ khắc sâu lời này: Người mẹ với thiên chức thiêng liêng là người tuyệt vời nhất trên thế gian này.
Mẹ nó là người tuyệt vời nhất. Mẹ không bỏ rơi nó. Mẹ nó có việc, đi xa một lúc thôi rồi sẽ trở về. Nó không ước cho mắt sáng lại dù nó muốn biết màu xanh của da trời, màu xanh của lá, màu xanh của biển khác nhau như thế nào; dù nó muốn ngắm nhìn tất cả mọi thứ… tất cả… bởi một đứa mù bẩm sinh như nó có thấy gì đâu ngoài bóng tối.
Nhưng mỗi người chỉ được ước một điều duy nhất thôi và nó ước được có mẹ. Có mẹ là điều hạnh phúc nhất trên cõi đời này. Màu trắng là màu da mẹ. Màu đen là màu tóc mẹ. Màu đỏ là màu môi mẹ (nó biết được màu sắc qua câu chuyện Bạch Tuyết và bảy chú lùn). Và êm ấm vô cùng là vòng tay âu yếm, lời ngọt ngào của mẹ. Nó tưởng tượng ngày gặp mẹ mà lòng rộn ràng sung sướng.
… Chú ấy không đến thật rồi! Chú là người bạn quý, là điều tốt đẹp duy nhất mà nó có được trong cuộc đời này. Chú không gọi nó là “thằng đui”, không hắt hủi nhạo báng, không nói với nó những lời buồn lòng như những người khác. “Chú bong bóng xi-cà-que” - tụi con nít kêu ầm như thế mỗi khi chú đến. Chỉ mỗi mình nó gọi chú là “chú họa sĩ”. Nó không biết chú vẽ đẹp đến dường nào vì nó không nhìn thấy nhưng nghe lời xuýt xoa của tụi con nít bu quanh coi chú vẽ hình lên bong bóng theo yêu cầu của người mua, nó đoán chú ắt hẳn là một họa sĩ thiên tài. “Vẽ Picachu đi chú”, “vẽ Tề Thiên, Bát Giới, Sa Tăng đi chú”, “vẽ Tom và Jerry đã hơn”, “vẽ Đôrêmon với Nôbita mới khoái”.
... Phải chi nó nhìn thấy được cảnh chú vẽ hình lên bong bóng giữa đám đông lao nhao đó. Vẽ mà con nít như tụi nó thấy giống y chang là họa sĩ lỗi lạc chứ đâu phải tầm thường. Mà chú có vẽ xấu một chút đi nữa thì trong lòng nó, chú vẫn là một thiên thần. Chú an ủi mỗi khi nó bị người chủ đánh đập, chửi mắng vì tội đi xin ít tiền. Chú kể cho nó nghe những câu chuyện cổ tích mà kết thúc có hậu cho những nhân vật nghèo khổ, tật nguyền, nhân ái, hiền lương. Chỉ có chú biết nó mong có mẹ đến dường nào.
Mười hai tuổi, nó đã không còn khóc nữa. Hình như trước đó lâu hơn nữa, nó đã quên khóc là thế nào, kể từ khi nó biết rằng nó không có mẹ. Nhưng đêm đến, khi chỉ một mình rúc sâu trong bóng tối nhân đôi, nó vẫn thầm khóc trong lòng cho đến lúc mòn mỏi ngủ quên. Thật lạ là đến chuyện ấy chú họa sĩ cũng biết.
... Trời tối mất rồi. Nó đứng nép trong góc hiên nhà nghe mưa đổ mà trái tim rưng rưng nhoi nhói đau. Điều ước của nó sẽ không thành mất thôi. Chú họa sĩ ơi vì sao chú không đến? Một cơn gió thốc qua làm nó rùng mình. Nó không rùng mình vì lạnh mà vì một linh cảm xấu. Cầu mong cho chú được bình an.
Nó đâu hay đúng giờ khắc đó, linh hồn chú họa sĩ thân thương của nó vừa lìa cõi trần gian về chốn vĩnh hằng. Chú bị bọn đua xe tông té ngã trên đường từ hôm kia, lúc đang đạp xe đi bán bong bóng. Trước lúc ra đi, chú chợt tỉnh lại, nhờ cô y tá đem hết số bong bóng của chú trao lại cho nó. Cầm bịch bong bóng trên tay, nó chết điếng trong lòng. “Cháu nhớ gửi lời cầu nguyện cho bong bóng mang lên trời”.
Nước mắt ứa từ trái tim non nớt đầy thương tổn của đứa trẻ tật nguyền không cha, không mẹ. Chú không chết được. Người tốt như chú làm sao mà chết được. Một người được ai đó yêu thương tiếc nhớ thì sẽ thành bất tử. Có phải chú biết có ngày này nên nói với nó như thế để an ủi cho nó bớt buồn đau.
Nó vẫn thả bong bóng lên trời với niềm khát khao cháy bỏng: “Mẹ ơi hãy về với con!”. Nó vẫn gặp chú họa sĩ trong chiêm bao hằng đêm. Chú ôm nó trong vòng tay ấm áp, kể cho nó những câu chuyện thật vui. Có một điều mà lúc còn sống cũng như khi đã chết, chú không hề nói cho nó biết. Chú lớn lên trong cô nhi viện và hơn hai mươi năm, từ lúc bằng tuổi nó đến giờ, chú đã thả không biết bao nhiêu bong bóng lên trời với nguyện ước được gặp mẹ một lần, dù chỉ một lần thôi. Nguyện ước đó bong bóng không gửi tới các thiên thần được nên chú đành mang nó theo, chôn sâu vĩnh viễn trong lòng đất lạnh cùng thân xác xi-cà-que cô quạnh lẻ loi./.
Nguồn: https://baotayninh.vn/uoc-mo-bong-bong-150960.html








