Cũng chiếc võng ấy, ngoại ngồi nhai trầu, kể những câu chuyện cổ tích cho lũ trẻ chúng tôi. Đó là nơi ba nằm nghỉ sau những ngày dài làm lụng ngoài đồng, đôi mắt nhắm hờ, miệng khe khẽ ngâm nga câu vọng cổ.
Nhớ những chiều hè, trời bỗng đổ mưa rào, mấy chị em tôi lại quây quần bên chiếc võng, nghe mẹ kể chuyện về thời thơ ấu của mẹ. Mẹ kể ngày xưa ông bà cũng ru mẹ ngủ bằng những câu hát ấy.
Hóa ra, những lời ru ấy không chỉ là bài hát mà còn là sợi dây gắn kết các thế hệ, là dòng chảy của tình thân, là hơi ấm gia đình.
Lớn lên, tôi xa nhà, xa cả chiếc võng tre đã sờn theo năm tháng. Những ngày tháng bận rộn với công việc, tôi hiếm khi có cơ hội nghe lại tiếng ru ầu ơ năm nào.
Thành phố đông đúc, nhịp sống vội vã, chẳng còn ai ru ai bằng những câu hát ngày xưa. Có những đêm nằm trằn trọc giữa phố thị ồn ào, tôi lại nhớ mẹ, nhớ nhịp võng ngày thơ.
Tôi thèm được trở về những buổi trưa hè nằm trong lòng mẹ, được nghe giọng ru quen thuộc, được cảm nhận hơi ấm từ bàn tay gầy gò nhưng đầy yêu thương ấy. Nhưng thời gian đâu thể nào quay ngược…
Ngày trở về thăm nhà, tôi ngạc nhiên khi thấy chiếc võng tre vẫn còn đó, chỉ là đã cũ hơn nhiều. Mẹ không còn ru con ngủ như trước nhưng trong tôi, câu hát vẫn văng vẳng đâu đây: Ầu ơ… gió đưa cành trúc la đà/ Tiếng ru của mẹ ngân nga suốt đời… Tiếng ru ấu thơ là tình yêu thương của gia đình, của mẹ mãi bên tôi trong suốt cuộc đời./.
Nguyễn Văn Nhật Thành
Nguồn: https://baolongan.vn/au-o-nhip-vong-dong-dua-a193675.html








Bình luận (0)