Vietnam.vn - Nền tảng quảng bá Việt Nam

Lời tự tình trước mùa hè hưu trí

LTS: Xuân qua hè về… Mùa hè của những kỳ thi, mùa kết thúc năm học, mùa chia ly lại về… Trong hành trang của mỗi lứa học sinh trước khi rời ghế nhà trường, có hình ảnh những trang sách, góc thư viện... Sau hơn 20 năm gắn bó, chăm sóc cho không gian thân thương của đám học trò, mùa hè này “người giữ lửa” cho tình yêu sách của mỗi thế hệ học trò Duy Tân sẽ rời khỏi kệ sách.

Báo Thái NguyênBáo Thái Nguyên24/03/2026

Báo Thái Nguyên điện tử nhận được bài viết nhiều xúc cảm của cô giáo Dương Thị Minh Loan, nhân viên thư viện Trường THCS Duy Tân, phường Vũng Tàu, TP. Hồ Chí Minh, trước mùa hè. Trân trọng giới thiệu cùng độc giả.

Cô giáo Dương Thị Minh Loan và học trò.
Cô giáo Dương Thị Minh Loan và học trò.

Gửi tôi của mùa hè năm ấy và mùa hè năm nay,

Khi những tiếng ve bắt đầu râm ran và cánh phượng vĩ rực đỏ ngoài cửa sổ thư viện, tôi biết rằng mình đang đếm ngược những ngày cuối cùng trước khi khép lại một chương dài của cuộc đời. Mùa hè này, tôi về hưu.

Nhiều người nhìn vào nghề thủ thư và chỉ thấy sự nhàn hạ, bụi bặm hay những nội quy khắt khe về sự im lặng. Nhưng tôi của quá khứ biết rõ: Đây là một "trận chiến" thầm lặng. Thật lòng mà nói, giữ thư viện không phải là giữ những tờ giấy vô tri, mà là canh giữ ánh sáng tri thức. Một nghề không chỉ có "bụi và im lặng".

Tôi biết ơn những năm tháng trẻ tuổi đã kiên nhẫn phân loại từng mã sách, sắp xếp lại những kệ sách bị xáo trộn sau một ngày dài. Tôi biết ơn cả những lần nghiêm khắc nhắc nhở các bạn trẻ giữ yên lặng, bởi tôi biết sự tĩnh lặng là "mảnh đất" duy nhất để tư duy nảy mầm. Tôi không chỉ giữ sách, tôi giữ cho nhịp đập của sự học không bị đứt đoạn giữa một thế giới đầy những âm thanh xô bồ và sự vội vã của thời đại kỹ thuật số.

Tôi của quá khứ từng có những lúc nản lòng khi thấy thư viện vắng khách, khi người ta chọn lướt điện thoại thay vì lật từng trang giấy thơm mùi mực. Nhưng rồi tôi nhận ra, dù chỉ còn một người đọc, công việc của tôi vẫn còn nguyên giá trị.

Tôi biết ơn nghề này, bởi trước khi là người giữ sách, tôi là một người đọc sách. Tất cả những gì tôi có hôm nay: vốn sống, sự kiên nhẫn, và cả sự bao dung trong tâm hồn, đều là nhờ những trang giấy nuôi dưỡng. Sách đã dạy tôi rằng: "Tri thức là sức mạnh duy nhất không bị lạm phát". Trong những giờ vắng khách, tôi đã soi mình vào những dòng chữ, để thấy mình nhỏ bé và cần phải học hỏi nhiều hơn.

Khi làn sóng công nghệ tràn tới, nếu tôi dừng lại, tôi sẽ trở thành một "di tích" cũ kỹ giữa những tủ sách bám bụi. Để tồn tại, tôi đã phải nỗ lực học hỏi – từ cách quản lý dữ liệu trên máy tính đến việc vận hành thư viện số. Tôi học không phải để phô trương, mà để chứng minh một điều: Dù công cụ có thay đổi, thì giá trị cốt lõi của tri thức vẫn là bất biến. Nếu chính người thủ thư không tự làm mới mình, làm sao có thể thuyết phục được các bạn trẻ bước vào thế giới của những trang sách?

Có những kiến thức chỉ khi bạn lật từng trang sách, ngửi mùi giấy cũ và lắng nghe sự tĩnh lặng của tâm hồn, bạn mới thực sự "thẩm thấu" được. Đừng chỉ "lướt" qua bề mặt của thông tin, hãy học cách "đào sâu" vào lõi của tri thức.

Sách không chỉ là giấy và mực; sách là cuộc đời của người khác được đúc kết lại để chúng ta sống nhiều hơn một cuộc đời. Tôi hy vọng, khi tôi rời đi, những kệ sách này vẫn sẽ luôn có những bàn tay trẻ tuổi tìm đến với sự khao khát và lòng trân trọng.

Hy vọng lớn nhất của tôi khi về hưu không phải là sự thảnh thơi, mà là hy vọng thế hệ kế cận sẽ tiếp tục yêu quý những gáy sách như yêu quý chính cuộc sống của mình. Tôi hy vọng những cuốn sách tôi đã nâng niu suốt mấy mươi năm qua sẽ tiếp tục tìm được những tâm hồn đồng điệu, để những giá trị cũ không bao giờ bị lãng quên.

Tôi biết ơn nghề nghiệp này vì đã cho tôi một tâm hồn tĩnh tại. Mùa hè này, tôi rời thư viện, nhưng những gì sách dạy tôi sẽ theo tôi mãi mãi. Tôi về hưu với một tâm thế sòng phẳng: Tôi đã giữ lửa tri thức một cách tận tụy, và tri thức đã trả ơn tôi bằng một trí tuệ minh mẫn và một trái tim an yên.

Tôi về hưu, nhưng tình yêu với sách của tôi thì không 'hưu'. Tôi mong các bạn trẻ đừng chỉ lướt trên mặt phẳng của màn hình, hãy học cách lật mở và đào sâu vào những trang sách giấy. Đó là nơi bạn tìm thấy bản thân mình rõ nhất.

Tôi của tương lai ơi, hãy tự hào nhé! Bạn không chỉ là một nhân viên thư viện, bạn là một "người gieo hạt" thầm lặng. Khi cánh cửa thư viện khép lại sau lưng vào ngày cuối cùng của tháng 6, hãy mỉm cười. Bởi vì bạn đã hoàn thành sứ mệnh của mình một cách sòng phẳng và kiêu hãnh nhất.


Vũng Tàu, tháng 3-2026

Nguồn: https://baothainguyen.vn/thai-nguyen/202603/loi-tu-tinh-truoc-mua-he-huu-tri-f7a24ec/


Bình luận (0)

Hãy bình luận để chia sẻ cảm nhận của bạn nhé!

Cùng chủ đề

Cùng chuyên mục

Cùng tác giả

Di sản

Nhân vật

Doanh nghiệp

Thời sự

Hệ thống Chính trị

Địa phương

Sản phẩm

Happy Vietnam
Đi giữa lòng dân

Đi giữa lòng dân

Khán giả nhỏ với những bức ảnh Happy Vietnam

Khán giả nhỏ với những bức ảnh Happy Vietnam

Hội An – nơi từng viên gạch, mái ngói đều biết kể chuyện.

Hội An – nơi từng viên gạch, mái ngói đều biết kể chuyện.