
La belleza del vasto bosque
Mis viajes de ida y vuelta a las montañas. Tengo la fortuna de ser amada, de modo que cada vez que atravieso un bosque, siento que regreso a un lugar lejano y familiar.
Hace más de diez años, tuve la oportunidad de pasar por el pico Kon Bin, una aldea del pueblo Xê Đăng situada precariamente en medio de la cordillera Ngọc Linh. El paisaje era como una pintura. Caminé junto a exuberantes prados verdes y arrozales en terrazas que brillaban bajo el sol.
Và dưới kia, là cả một biển mây bồng bềnh. Chưa hề có tên trên bản đồ du lịch nhưng Kon Bin lúc ấy đẹp ngỡ ngàng, như ban phát đặc ân cho kẻ lữ hành đi theo bao câu chuyện. Bâng khuâng giữa trời và mây, giữa non cao xanh thắm và gió reo đại ngàn, neo tình yêu của khách phương xa ở lại...
Một lần khác băng rừng suốt hơn 6 giờ đồng hồ về làng Aur (A Vương, Tây Giang), men theo con đường mòn độc đạo, chúng tôi bước vào một ngôi làng cổ tích. Làng thật sạch. Ngay cả con suối chảy ngang giữa làng cũng trong veo, như đôi mắt và cái cười của lũ trẻ con lấp ló nơi gươl nhìn khách lạ.
Emergiendo entre la exuberante vegetación del bosque, tras la bruma matutina, con la luz del sol filtrándose lentamente entre las hojas, Aur se presenta con la belleza mística de un pueblo oculto en lo profundo del bosque ancestral, completamente aislado del ajetreo de la vida cotidiana. Y lo que más recordamos del viaje es la calidez y la hospitalidad de sus habitantes.
Llegamos allí y pasamos la noche embriagados por el vino de arroz y las canciones de los montañeses. En medio del bosque, los cantos populares "O... o... o... Azô achoọng..." resonaban como el viento que susurraba entre las grietas de la montaña, como arroyos que fluían sobre las rocas, pasando las páginas de la leyenda. Una belleza singular de la inmensidad del desierto.
La belleza brilla en los ojos claros de los niños, la belleza surge del humo en la cocina de una casa sobre pilotes, y la belleza reside en la forma en que los montañeses han sobrevivido juntos, construyendo juntos aldeas con forma de arcos escondidas en medio del bosque ancestral, resistentes y firmes...
Emociones de la vida de la gente común...
Si las montañas y los bosques son como refugios escondidos que ocultan muchas leyendas, entonces el mar abre un horizonte de libertad.

Durante mis viajes con pescadores a través de innumerables olas, conocí vidas y destinos muy diferentes. Vivían con amor por el mar, anhelo de exploración y conquista, y una valentía inquebrantable frente a las tormentas.
A bordo del barco pesquero de calamares QNa-90361, tuve la suerte de acompañar al capitán Bui Van Tri (Tam Tien, Nui Thanh) en un viaje por mar.
Từ phía bãi ngang, con tàu rẽ sóng, gió biển và nắng hắt vào mặt, vào người, nhuộm màu da và tạo nên thứ giọng nói sang sảng sóng gió của ngư dân miệt biển. Đêm đến, biển xanh sâu, chúng tôi được cùng ngư dân ngồi câu mực giữa giờ chong đèn chờ ca đánh bắt. Những con mực tươi, trong suốt, chớp nháy dưới ánh đèn, nấu cùng mì tôm thôi nhưng ngon hơn bất cứ thứ đặc sản nào khác ở đất liền.
Ở đó, chúng tôi được nghe câu chuyện của thuyền trưởng Bùi Văn Trí và những ngư dân bãi ngang Tam Tiến, được họ kể về tình yêu biển, về cảm giác tự do rong ruổi giữa mênh mông sóng nước và cả những trầm luân sinh tử. Câu chuyện của họ không chỉ mang về những xúc cảm, mà còn là thứ nước ngọt quý giá, tưới tắm cho niềm tự hào cương thổ, cho tình yêu chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc giữa bao la biển trời.
Một lần khác, tôi có chuyến đi dài suốt 19 ngày đến các đảo xa nhất của quần đảo Trường Sa - máu thịt Tổ quốc. Tôi đã đứng rất lâu cùng cậu lính trẻ trên đảo chìm Len Đao, nghe cậu bâng khuâng đứng bên cây hoa giấy nhỏ mà kể về cây hoa giấy nở ở nhà người yêu mình ở đất liền. Những chậu hoa giấy nở rực trên đảo, bất chấp khắc nghiệt, như sợi dây níu giữ quê nhà, như niềm tin sắt son của cậu lính trẻ: nơi này, chưa bao giờ tách rời với đất liền máu thịt...
En algún lugar de Hoi An, en un día lluvioso, nos sentamos hasta altas horas de la noche en el río Hoai, en la pequeña barca del señor Toi y la señora Xong, una pareja de ancianos octogenarios que se ganan la vida en ese pequeño río.
La sonrisa en el rostro arrugado de la señora Xong fue capturada en una ocasión por el fotógrafo Réhahn, lo que le valió un prestigioso premio internacional y también un nuevo barco, un regalo de Réhahn a la pareja de ancianos.
Bà nhai trầu, ông phả khói thuốc, đôi vợ chồng lặng lẽ kể chuyện đời sông. Cả đời gắn bó với sông, từ đánh cá, cất rớ đến chèo đò chở khách dạo, bất kể mưa nắng, ngày đông, ngày thưa... Chuyện của họ, cũng là chuyện của đời phố, đời sông, chuyện những thân phận nổi nênh nhưng an bình trong niềm vui giản dị.
Mỗi miền đất đi qua, mỗi mặt người chúng tôi đã gặp, cứ lặng lẽ đắp bồi thêm rất nhiều câu chuyện. Có những chuyện chúng tôi đã kể, có những chuyện chỉ chia sẻ cho nhau bên ngoài trang báo, có cả những thứ phải cất sâu, nhưng sau cùng, vẫn biết ơn những xúc cảm ở từng chuyến đi. Để chúng tôi được sống trong từng khoảnh khắc, để mỗi hành trình là một lần biết ơn, một lời nhắc. Rằng phía trước, còn bao điều mới mẻ đang đợi bước chân mình...
Fuente: https://baoquangnam.vn/len-rung-xuong-bien-ra-song-3157081.html






Kommentar (0)